Trang chủTruyện maXuống cõi âm tìm mẹ

Xuống cõi âm tìm mẹ

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Tôi công tác ở xa nên có khi cả năm mới về thăm nhà bố mẹ một lần. Nhà tôi ở một xã nghèo, nằm heo hút cạnh con sông nhỏ, xung quanh là những quả đồi ngút ngàn tre, nứa, lau sậy. Năm vừa rồi công việc làm ăn không thuận lợi, đau bệnh liên miên, cơ thể ốm yếu. Nên dịp hè quyết định về quê nghỉ ngơi, tịnh dưỡng. Thấy tôi than thở công việc không thuận, gặp nhiều trắc trở. Đứa cháu, con ông anh cả bảo:

– Có lẽ chú gặp hạn rồi. Thử đi xem bói giải hạn có được không. Xã mình bữa nay có một bà coi bói hay lắm.

Tôi phì cười bảo:

– Cái trò bói toán thì chú lạ gì. Toàn thứ nhảm nhí, lừa gạt mấy người nhẹ dạ cả tin thôi.

– Không chú ạ, bà này coi hay lắm. Bố mẹ cháu cũng đi coi, bà nói cái gì cũng đúng hết đó chú. Bữa nay không những trong huyện mà cả ở những huyện khác người ta cũng lũ lượt tới, đông lắm.

Bói toán thì tôi cũng xem một vài lần, chủ yếu đi theo bạn bè rủ rê, đi cho vui. Tôi nghiệm lại thấy thầy bói nào cũng nói dựa. Nhìn mặt, tướng tá, đi xe máy hay xe hơi rồi căn cứ vào đó mà phán giàu nghèo, sang hèn. Phán linh tinh một hồi rồi cũng đến màn bảo người ta sửa lễ giải hạn này nọ, chủ yếu là lừa lọc kiếm tiền. Biết vậy, nên thằng cháu có nói hay mấy tôi cũng không tin.

Đến tối khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, không biết ai khơi gợi mà chủ đề bói toán lại được thảo luận rôm rả. Ông anh cả cười hả hê:

– Từ ngày thay đổi ban thờ như cô Kết chỉ dẫn cả nhà mình khỏe mạnh, may mắn hơn.

Nghe vậy tôi mới quan sát lại thì thấy đúng là ban thờ có sự thay đổi khác so với năm trước tôi về chơi.

– Anh cũng hay thật, học hành bằng cấp bao nhiêu năm thế mà cũng tin mấy trò mê tín dị đoan. Ban thờ thì có liên quan gì đến sức khỏe, tiền tài, danh vọng. Tôi nói.

– Lúc đầu anh cũng đâu có tin. Nhưng cô ấy nói đúng quá nên anh bị thuyết phục. Thế giới tâm linh có nhiều điều còn bí ẩn chưa giải thích được. Thấy không hại gì, ảnh hưởng đến ai thì làm theo, thử xem, có sao đâu.

Rồi hai vợ chồng anh cả hào hứng kể cô Kết phán đúng cái này, chính xác cái kia, luôn trầm trồ thán phục tài bói toán của cô ấy. Thấy tôi dửng dưng có vẻ không tin tưởng gì, anh bảo:

– Chú không tin thì mai cứ bảo thằng Toàn dẫn xuống, xem chú có phục sát đất không.

Sáng sớm hôm sau thằng Toàn đã í ới:

– Ăn sáng xong là cháu dẫn chú đi đấy nhé.

Đang dịp nghỉ ngơi, không có gì bận bịu nên tôi cũng thử đi một chuyến xem sao. Đi tới đầu cầu của xã, có một con đường đất nhỏ, con đường dẫn ra cánh đồng lúa rộng lớn. Hết cánh đồng lại đi qua những quả đồi um tùm tre nứa, cỏ tranh. Ở đây thỉnh thoảng có một căn nhà nằm dưới sườn đồi vắng vẻ. Đi lòng vòng mãi mới tới một xóm nhỏ có khoảng bốn, năm nóc nhà lá nằm sát bờ sông. Thằng Toàn chỉ vào một căn nhà mái tranh lụp sụp có khá nhiều xe máy dựng trước sân:

– Nhà cô Kết đấy chú. Chú thấy không, rất nhiều người tới xem kìa.

Tới gần tôi mới thấy, quả thật có rất đông người, đủ thành phần. Có lẽ bà này coi hay nên dù nhà ở nơi vắng vẻ mà nhiều người vẫn cố lần mò tới xem cho bằng được. Căn nhà nhỏ ọp ẹp không chứa đủ nên người ta ngồi tràn cả ra sân. Tôi và thằng cháu dựng xe ngoài đường, lò dò tới. Ước chừng đến vài chục người đang ngồi chờ đến lượt mình, tôi bảo thằng cháu:

– Đông thế này thì đến bao giờ mới đến mình, thôi về đi cháu.

– Đi mãi mới tới được, ráng chờ chú ạ.

Nghĩ cái quãng đường đất ngoằn nghoèo, xiên xẹo, nhọc nhằn mới đến nơi tôi cũng cố chờ. Hai chú cháu lòng vòng ven sông ngắm cảnh, tầm gần trưa khi hết người xem mới vào. Cô Kết khá trẻ, vẻ mặt hiền lành chất phác, chân tay thô kệch đúng dáng dấp nhà nông. Thực ra cô Kết chỉ độ 35 tuổi, nhưng mọi người đến coi bói đều gọi là cô. Giống như kiểu người ta vẫn quen gọi cô đồng bà cốt. Dù xem cả buổi sáng khá mệt mỏi nhưng cô vẫn tươi cười:

– Anh chắc chờ từ sáng rồi nhỉ?

– Vâng, đông quá cô ạ – Thằng Toàn nhanh nhảu nói – Cháu đến đây từ sáng sớm giờ mới được vào xem.

Tôi ngồi xuống đối diện cô trên nền nhà láng xi măng còn thô nhám. Cô nhấp một ngụm nước, nhìn tôi nói ngay:

– Anh năm vừa rồi bị bệnh suýt mất mạng.

Tôi giật mình, trời, đúng vậy, năm ngoái tôi bị bệnh nếu không cấp cứu kịp thì giờ đã thành người thiên cổ rồi. Tuy nhiên tôi vẫn bình tĩnh không biểu hiện thái độ, cảm xúc gì , có khi chỉ là sự trùng hợp. Thường những người xem bói họ hay dò xét thái độ của mình, nếu thấy mình gật gù, ra chiều thích thú thì họ xoáy sâu vào những điểm đó. Còn có vẻ dửng dưng thì họ lái sang chuyện khác, tiếp tục dò xét tìm ý nào cho đúng với người xem.

Nhìn tôi một lúc cô lại nói:

– Anh là con út trong nhà, bố anh thương con út hay theo anh lắm.

Cái này cũng đúng. Bố tôi mất được 8 năm rồi, hồi còn sống ông thương tôi nhất nhà, bây giờ theo hay không thì tôi không rõ nhưng quả thật tôi thường nằm mơ thấy bố.

– Trước nhà anh có một ngôi miếu nhỏ thiêng lắm ? Tôi gật đầu. Tôi nhìn thấy ở đấy có vong. Đi lại phải hết sức cẩn thận. Tháng này nhà anh gặp hạn đấy.

Nghe đến đây tôi rùng mình, hoảng sợ. Đúng thế, trước nhà tôi có ngôi miếu nhỏ. Lúc tôi chuyển nhà tới thì đã có rồi. Nghe mọi người xung quanh kể trước đây có 1 xe khách đi ngang qua tông 1 xe máy làm 2 người trên xe chết. Oan hồn họ vất vưởng quanh đó, thỉnh thoảng hiện về lúc đêm khuya, mọi người sợ hãi lập miếu thờ.

– Tôi nói nhiều người không tin, đến khi xảy ra chuyện rồi thì hối không kịp. Ở đầu cầu xã có cây Cày,  cây đó có một vong thanh niên rất hung dữ trú ẩn, tôi đã từng bảo mọi người quanh đó đừng có chặt phá. Nhưng vừa rồi vẫn có người cưa cây. Nội trong tháng này ở xóm đó sẽ có một người chết trẻ.

Tôi há hốc mồm kinh hãi.

– Thế có cách nào ngăn chặn chuyện đó xảy ra không cô ?

– Tôi chỉ biết chuyện thôi, không đủ năng lực ngăn cản được.

– Còn hạn tháng này của nhà tôi có cách gì giải được không cô – Tôi hỏi.

– Không thể được – Cô Kết nói – Với lại tôi chỉ biết mà báo cho, còn không rành về việc giải hạn.

Nghe vậy tôi thấy cô Kết không có biểu hiện gì lừa lọc vòi vĩnh. Có sao cô nói vậy. Không như các thầy bói toán khác, họ kiểu gì cũng bảo sắm lễ vật rất tốn kém.

Khi đó cũng đã quá trưa, hai chú cháu đói và thấm mệt nên xin phép ra về. Tôi đưa cô 100 ngàn gọi là tiền đặt lễ, nhưng cô không nhận. Cô bảo chỉ dám nhận công vài ba chục tiền nhang đèn thôi, không được phép nhận hơn, làm giúp người chứ không vì mục đích kiếm tiền.

Từ khi về tôi trăn trở suy nghĩ rất nhiều. Cô Kết biết nhiều chuyện rất chính xác, hoàn toàn không thể căn cứ vào đâu để nói dựa được. Cô có một năng lực siêu nhiên nào đó, nắm bắt được các sự kiện quá khứ và tương lai. Như thế cô Kết có khả năng không kém gì những nhà ngọai cảm nổi tiếng mà báo chí hay nhắc đến.

Về nhà tôi dò hỏi những người hàng xóm thì mới biết cô Kết nhà nghèo bỏ học từ rất sớm, hàng ngày chỉ biết việc đồng áng, không bao giờ thấy đi đình chùa, cúng bái gì cả. Cách đây 5, 6 tháng đột nhiên cô bị sốt rét, co giật tưởng chết. Nhà nghèo không đủ tiền đưa đi chữa trị, chỉ hái lá thuốc ở rừng về uống theo mách bảo của mọi người. Rồi bệnh cũng tự khỏi, nhưng từ đó cô luôn bị mệt mỏi, đang từ một người làm ruộng rất khỏe, nay  không đủ sức đi làm được. Vài tuần sau cô hoảng hốt kể cho cả nhà là vào những ngày rằm, mồng một mình có thể nhìn thấy những người đã mất. Cả nhà kinh sợ nhưng bất lực không biết phải làm như thế nào. Đi đâu thấy ai cô cũng báo cho họ những nạn họ sắp gặp phải để tránh, mọi người nghiệm đều thấy đúng. Lời đồn cô Kết có tài xem vận mệnh lan ra khắp vùng, người người lũ lượt kéo tới xem. Làng trên xóm dưới xôn xao bàn tán chuyện cô Kết, mọi người còn kể phó chủ tịch xã phải xuống làm việc, đề nghị cô Kết không tuyên truyền mê tín dị đoan làm ảnh hưởng đến an ninh trật tự. Cô Kết nghe vậy bảo: tôi chỉ lấy vài đồng đèn nhang chứ không làm tiền, giúp họ tránh hoạn nạn chứ có bày trò nhảm nhí gì mà ông bảo mê tín dị đoan. Rồi cô chỉ mặt ông phó chủ tịch: ông về nhà mà lo chuyện nhà ông đi, vài ngày nữa cũng gặp chuyện chẳng hay ho gì đâu. Không biết trùng hợp hay lời cô linh ứng mà hai ngày sau bà vợ ông này đi hái lá chuối khô gói bánh, bị một con rắn nhỏ trong bụi chuối cắn vào tay, phải đưa đi cấp cứu tại bệnh viện huyện, cả tháng sau mới hồi phục. Từ đấy ở xã không ai dám xuống gặp cô nữa.

Tôi luôn tin có một thế giới vô hình bí ẩn nào đó, tuy nhiên không phải vì thế mà mù quáng tin theo mọi thứ. Tôi tạm tin và nhủ thầm thử theo dõi xem lời cô đối với xóm đầu cầu mới chặt cây Cày có đúng không. Anh rể tôi ở gần xóm đó, tôi nhắn khi nào có thông tin đúng như thế thì báo cho tôi.

Ở quê được vài ngày, tôi trở lại Sài Gòn. Công việc bận rộn tôi cũng quên chuyện cô Kết. Một hôm đang cùng mấy người bạn làm vài ly bia ở quán cóc trong hẻm thì thấy anh rể gọi điện tới.

– Sợ quá cậu ạ. Thằng con thứ hai nhà ông Chuẩn xóm cây Cày vừa mới bị chết.

Tôi run bắn, suýt rơi ly bia trên tay. Theo như anh kể thì thằng nhỏ khoảng hơn mười tuổi, sang nhà hàng xóm chơi, đu vào dây mành trước hè bị quấn vào cổ, cả xóm đi làm vắng, khi mọi người về thì đã muộn rồi. Trời, thế là những gì cô Kết cảnh báo là đúng. Thật là kì lạ, những nhà ngoại cảm mình chỉ đọc trên báo, nay ngay xã mình cũng có người năng lực khác thường như vậy. Tôi quyết định ngày mai sẽ về quê, gặp cô Kết để tìm hiểu về cái thế giới bí ẩn mà cô có thể giao tiếp được, để phần nào hé mở ra những điều li kì của của thế giới ấy.

Hôm tôi tới nhà đúng vào ngày rằm, khắp nhà cô bỏng gạo, muối rải la liệt. Hôm nay khá thưa người nên tôi được gặp cô sớm.

Sau một hồi trò chuyện, tôi hỏi:

– Cô nhìn thấy vong linh hay không mà biết được chỗ nào có ma, có quỷ.

Cô Kết cười bảo:

– Có chứ, nhưng không thường xuyên, lúc nào bề trên cho thấy thì được thấy. Cứ ngày rằm, mồng một đầu tháng là tường thấy nhất. Sáng nay vừa mở cửa đã thấy vong hồn đi lại ngoài sân, tôi vung bỏng gạo ra thì họ tranh nhau lao vào nhặt. Họ là những vong không được thờ cúng đi lang thang, áo quần rách rưới trông tội lắm.

Nghe kể tôi sởn hết da gà.

– Vừa rồi ở xóm cây Cày đúng như những gì cô đã nói lần trước, quả là có người chết trẻ.

Nhấp một ngụm trà cô kể:

– Thì đấy, tôi biết chuyện gì đều nói, mà nhiều người có tin đâu. Trước đây Ủy ban xã cử người xuống phạt tôi, cấm tôi không được xem, họ cho rằng tôi tuyên truyền mê tín dị đoan, thu tiền làm lợi cho bản thân. Anh xem tôi có thu gì gọi là nhiều nhặn. Họ tùy tâm cúng tổ, có thì tốt, không có cũng không sao. Tôi có vườn, ruộng đủ ăn, không phải sống bằng nghề này.

Nó cũng là cái nghiệp, bề trên ngẫu nhiên cho tôi khả năng, tôi biết thì khuyên nhủ người ta, tránh được thì tốt, những trường hợp không tránh được thì mình cũng chuẩn bị sẵn tâm lí đón nhận.

– Thế cô thờ ai ạ – Tôi hỏi.

– Tôi thờ mẫu, tên tuổi thế nào tôi cũng không biết. Là thế này, giờ cũng không còn ai tôi kể anh nghe.

Nói rồi cô chậm rãi kể:

– Tôi từ nhỏ có biết thờ cúng gì đâu, chỉ thờ ông ba như mọi nhà thôi. Học thức thấp, chỉ biết bám ruộng vườn, nuôi con gà con heo xoay sở kiếm miếng ăn thôi. Cái đận ấy tôi bị bệnh nặng, uống lá cây nhì nhàng mãi rồi cũng khỏi. Từ đó người tôi lạ lắm, ban đêm ra ngoài sân cứ thấy rất nhiều người lạ lố nhố qua lại. Mà xóm này anh vào thì biết đấy, có vài nóc nhà thưa thớt, tối đóng kín cửa ngủ. Tôi gọi người nhà ra xem, thì không ai thấy, chỉ mình tôi thấy họ đi lại, nói năng. Người nhà tôi bảo chắc tôi bị bệnh hoang tưởng. Mẹ tôi bảo đợi khi nào gom được một tít tiền thì xuống bệnh viện tâm thần Biên Hòa khám xem tôi có bị thần kinh không.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới

Hồn ma báo ân

Chó ma

Hội ngộ dưới đêm trăng

Miếu hoang đồng Mả

Ma trong khu nội trú

Bình luận mới