Trang chủTruyện maOan hồn xóm nhỏ

Oan hồn xóm nhỏ

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Sáng nay cô chủ nhà sang phòng trọ tôi, mặt xám ngắt, hổn hển kể:

– Tối qua hai bố con nó đi đám cưới nhà bà cô ở Tân Bình, tao ngủ một mình trên gác, sợ quá tụi mày ơi.

Cô thì thào:

– Tao gặp ma chúng mày ạ.

Tôi và thằng Tùng hoảng sợ xúm lại hỏi: Cô thấy những gì kể tụi con nghe với ?

– Đi uống cafe với mấy bà trong cơ quan xong, khi về tao lên gác ngủ cho mát. Tầm khoảng 2 giờ sáng, nửa tỉnh nửa mơ tao thấy có tiếng giầy gõ lộp cộp trong phòng. Cứ tưởng hai bố con về khuya nên yên tâm ngủ tiếp. Nhưng tiếng giầy cứ khua mãi không ngừng rồi dừng ở cuối giường. Lúc đó tao tưởng ông xã đang cởi giầy lên giường nằm ngủ, mở mắt tính cằn nhằn việc ông phá giấc ngủ. Nhưng eo ơi, khi mở mắt thì…- Cô rùng mình ớn lạnh khi nhớ lại – Không phải ông xã mà là một bóng đen cao to đứng cuối giường, đang nhìn trừng trừng không nói một câu nào. Tao hoảng quá tính la lên nhưng toàn thân cứng đờ không nhúc nhích, miệng ú ớ không thành tiếng.

– Rồi thế nào cô ? Cả hai đứa tôi hồi hộp theo dõi.

– Thấy thế hoảng quá, ú ớ một hồi rồi lịm người đi, đến khi tỉnh dậy thì đã 5 giờ sáng, không còn thấy gì nữa.

Nghe xong, thằng Tùng cười xòa: Không ma tà gì đâu cô ơi. Cô mệt mỏi lại thêm mất ngủ, có lẽ là bị bóng đè rồi tưởng tượng vậy thôi chứ ma quỷ làm gì có.

ồi nó dùng một mớ kiến thức khoa học lí giải hoạt động của não bộ như thế nào, việc tái tạo hình ảnh trong mơ ngủ ra làm sao. Nó kết luận những hiện tượng đó chỉ là sản phẩm do bộ não con người tạo ra chứ thực ra trên đời này không hề có thần thánh, ma quỷ. Tôi thì khác, tôi tin là có ma quỷ thật, chuyện cô chủ nhà chưa biết thực hư thế nào, nhưng ma tà thì đúng là tôi đã từng chứng kiến. Bây giờ nhớ lại vẫn còn dựng tóc gáy.

Nhà tôi chuyển từ quê vào vùng đất Tây Nguyên khi tôi đang học năm lớp sáu. Cả xã có vài chục hộ dân nằm rải rác ven con đường đá ngoằn ngoèo, um tùm lau sậy. Nhà tôi ở cạnh nhà bác tên Trường, làm thợ rèn, mọi người vẫn quen gọi là Trường Rèn. Nhà bác có bảy người con, đứa nào cũng khôn ngoan, mạnh khỏe, duy nhất chỉ có cô thứ hai tên là Nhì thì bị ngớ ngẩn. Hai mươi hai tuổi rồi mà ngây ngô như một đứa trẻ lên năm. Một hôm cả nhà đi làm rẫy hết, một mình chị ở nhà. Thấy người ta hay bắt cóc làm thịt cho trẻ ăn, chị bắt chước bắt mấy con ở góc nhà làm thịt. Chị ngờ nghệch không biết, ăn luôn cả tùm gan và trứng. Đi làm về, mọi người thấy chị nằm co giật trên giường, vội đưa đi bệnh viện huyện nhưng không kịp. Đám tang của chị diễn ra chóng vánh, rồi cũng không ai quan tâm gì đến con Nhì dở người nữa.

Bẵng đi hơn một tuần. Bữa đó tôi đi học về, gần tới nhà thì thấy đám đông lố nhố đứng ngoài đường ngay cổng nhà tôi. Họ đang chỉ trỏ vào nhà bác Trường. Tôi rẽ đám đông đi vào nhà. Bỗng bên nhà bác Trường có tiếng ré lên, tiếng gào thét thảm thiết. Giật mình nhìn sang, tôi thấy chị Ba, em chị Nhì, lao ra sân tóc tai rũ rượi, mắt trợn ngược, hoa chân múa tay, miệng liên tục gào rú ghê rợn. Đám đông đứng ở cổng chạy dạt ra xa nhìn không dám tới gần. Tôi là đứa con đứa khá lì lợm gan góc, vậy mà nhìn cảnh này cũng bủn rủn chân tay, mặt tái nhợt, chỉ sợ chị Ba nhảy bổ qua hàng rào túm lấy mình. Hôm đó bố đi làm vắng, chỉ có mẹ ở nhà. Mẹ kéo tôi vào góc bếp thì thầm: con Nhì nó về nhập vào con Ba, lồng lộn từ sáng tới giờ mà không biết nó đòi gì.

———–

Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


Bài trướcVề tôi
Bài tiếp theoOan hồn dốc đá

2 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới

Hồn ma báo ân

Chó ma

Hội ngộ dưới đêm trăng

Miếu hoang đồng Mả

Ma trong khu nội trú

Bình luận mới