Trang chủTruyện maMiếu hoang đồng Mả

Miếu hoang đồng Mả

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Làng tôi có 2 cánh đồng, một đồng gần bãi cói gọi là Đồng Cói, một gần bãi tha ma của làng gọi là Đồng Mả. Nhà tôi có hơn 5 xào ruộng ở đồng Mả nằm ven đường cái sát lối đi vào ngôi miếu hoang. Chẳng biết miếu có từ khi nào nhưng giờ nó cũ kĩ, mái ngói đã mục nát rêu xanh phủ kín.

Nghe bố tôi kể, ngôi miếu ấy không phải do làng tôi xây lên mà nó là miếu thờ thành hoàng của làng Tiên Mai. Thời rất lâu rồi, bố tôi cũng không rõ nghe các cụ kể lại rằng bây giờ bên làng tôi có ông thầy pháp, chuyên bắt ma đuổi quỷ, bùa ngải rất giỏi, mọi người thường gọi là ông Từ Thúy. Làng tôi và làng Tiên Mai nằm ven bên bờ sông Đáy, bên làng ấy cũng có một thầy pháp giỏi là ông Từ Hạnh. Tuy ở 2 làng khác nhau ít đụng chạm, nhưng 2 ông từ Thúy và từ Hạnh người nào cũng tự cho là mình cao tay hơn người kia, chính vì thế mà đã xảy ra chuyện như thế này.

Một lần cao hứng ông từ Thúy, trong 1 đêm mùa đông giá lạnh đã điều âm binh sang làng Tiên Mai khiêng ngôi miếu thờ thần hoàng của làng ấy vượt qua sông đem đặt ở cạnh đồng mả. Dân làng Tiên Mai sáng dậy thấy mất miếu, sau này tìm biết đã bị đánh cắp sang làng tôi, nhưng không làm gì được.

Để trả đũa ông từ Hạnh cũng sai âm binh sang làng tôi khiêng ngôi đình làm bằng gỗ lim to đẹp dời sang làng Tiên Mai. Cả hai làng từ ấy lời qua tiếng lại, nhiều lần xung đột, thù oán nhau, thanh niên 2 làng từng nhiều lần bơi qua sông đánh nhau, ẩu đả náo loạn cả khúc sông.

Ngôi miếu ông từ Thúy đem về, do là thờ thành hoàng làng bên nên không ai coi ngó, trở thành hoang hóa, rêu phủ kín mái, tường nứt nẻ mục nát, chỉ còn là chỗ cho bọn trẻ trâu vào tránh nắng những trưa hè.

Nhưng rồi nó thực sự bỏ hoang, không ai dám lui tới kể từ cái chết của cô của cô Hường cuối làng.

Cô Hường là con gái út nhà ông Minh Nham, tuổi đôi tám trăng tròn, thùy mị, nết na được nhiều trai làng theo đuổi. Gia đình đã có ý gả cô cho con một gia đình khá giả ở làng Bài Hạ. Tuy nhiên cô dứt khoát cự tuyệt mối nhân duyên do cha mẹ sắp đặt này.

Bỗng một chiều cả nhà ông Minh Nham tá hỏa đi tìm cô Hường. Nghe nói cô đi làm đồng từ sáng sớm, mà tới chiều tối chưa về. Sục sạo khắp hang cùng ngõ hẻm trong làng nhưng không thấy. Đêm đến đốt đuốc đến từng nhà hỏi thăm, nhưng không ai biết cô ấy ở đâu. Rồi hơn 1 tuần sau cũng không thấy cô Hường về. Đột nhiên một hôm đám trẻ chăn trâu trong làng chạy vào ngôi miếu trú mưa. Chúng nó giật mình kinh sợ khi phát hiện có 1 xác người đung đưa bên trong. Cả bọn chạy tán loạn về nhà báo cho người lớn.

Mọi người ra xem ai nấy hãi hùng khi họ nhận ra người treo cổ ở miếu là cô Hường. Xác đã phân hủy hôi thối, nước vàng nhỏ xuống ướt sũng nền miếu. Cả nhà ông Minh Nham chết lặng, họ mới kể nhiều lần cô Hường bảo sẽ tự tử nếu còn bắt ép lấy chồng. Tưởng chỉ là nói dọa thế thôi, ai ngờ lại là sự thật.

Thật kì lạ là khi tìm họ lại bỏ sót ngôi miếu hoang này, không ai để ý tới.

Lúc cắt sợi dây đưa cô Hường xuống, chỉ còn vài người gan góc đứng chứng kiến. Vì lúc này nhiều chỗ trên xác đã bục ra, dòi bọ bò lúc nhúc, đầu cô Hường nghẹo sang một bên gần đứt hẳn.

Chuyện cô Hường tự tử vì phản đối mối duyên ép buộc lan tỏa từ làng trên xóm dưới. Ai cũng tiếc thương một cô thôn nữ xinh đẹp mà đoản mệnh, chê trách gia đình đã quá cứng nhắc ép buộc con phải lấy chồng theo sự sắp xếp của bố mẹ.

Độ 1 tháng sau thì mọi chuyện cũng nguôi ngoai, người ta đã lãng quên chuyện cái chết của cô Hường.

Một tối bác Cử nhà cùng xóm với tôi, chạy về nhà thở hổ hển không ra hơi. Mọi người xúm lại hỏi. Giọng còn đứt quãng bác kể:

– Hôm nay tôi buộc con trâu, cho ăn cỏ gần đồng Mả, chợt nhà có việc tôi phải gấp gáp trở về, định bụng sẽ ăn cơm, sau sẽ ra dắt trâu về. Tầm hơn 8 giờ tối tôi trở ra thì không thấy trâu đâu, nó bị tuột mũi chạy đi mất. Sợ mất trâu tôi cuốn quýt chạy khắp nơi tìm kiếm. Đi hết cánh đồng Mả, sang cả cánh đồng Cói cũng không thấy đâu. Trong làng từ trước đến nay chưa từng xảy ra vụ mất trâu nào, chỉ sợ nó tuột mũi lồng lên chạy sang làng khác thì rất khó tìm.

Đến gần 10 giờ vẫn không tìm được, tôi lững thững trở về, đành chờ ngày mai trời sáng tìm tiếp. Lúc đi ngang qua ngôi miếu, dưới ánh trăng lờ mờ tôi chợt bóng dáng giống con trâu của tôi đang nhẩn nha gặp cỏ gần đấy. Mừng quá tôi chạy tới, thì đúng thật là trâu nhà tôi. Đang lấy cây tính lùa nó về, chợt nghe văng vẳng từ trong miếu có tiếng nói vọng ra: “Bác Cử à, cháu giữ trâu giùm bác đấy”. Nhìn quanh quất rõ ràng không có người nào xung quanh, cả cánh đồng vắng tanh, im lìm dưới ánh trăng. Giọng nói nhè nhẹ như gióng thoảng. Chợt tôi nổi gai ốc toàn thân khi nhận ra đó là giọng của cái Hường con ông Minh Nham đã treo cổ chết trong miếu tháng trước. Bỏ cả trâu tôi tôi co cẳng chạy vội về làng.

– Thôi để ngày mai ra dắt trâu về cũng được, giờ ra đó khiếp chết được – Vài người xung quanh cùng nói.

– Ngộ nhỡ mai ra đấy không còn trâu thì sao, thôi ông nhờ mấy người quanh đây đi cùng ra dắt nó về đi, đông người thì sợ gì ma cỏ – Bác Hoan vợ bác Cử lên tiếng.

Bác Cử chân tay còn run cầm cập chỉ muốn khụy:

– Tôi chịu thôi không dám ra đâu, bà với mấy đứa ra mà lùa nó về.

Tối đó bác Hoan nhờ gần chục người ra miếu thì đúng là con trâu vẫn quanh quẩn ở đó, họ vội vàng lùa về, không ai dám ngoái lại nhìn.

Câu chuyện bác Cử gặp hồn ma cô Hường nhanh chóng lan ra cả làng. Từ đó bọn trẻ trâu dù mưa hay nắng cũng không dám bén mảng tới gần ngôi miếu nữa.

Thấm thoắt cũng tới cúng 49 ngày cho cô Hường
Hôm ấy cả họ nội ngoại nhà ông Minh Nham tề tịu đông đủ. Thắp hết tuần hương mọi người đem đồ cũng xuống. Người bưng xôi, kẻ bưng gà sắp sẵn ra mâm. Chợt ở góc nhà cô Hiên, chị cô Hường ngồi phệt xuống đất ôm mặt khóc dấm dứt. Lúc đầu nghĩ cô Hiên thương em chết trẻ mà khóc, không ai để ý gì. Càng lúc cô khóc càng to, rồi gào toáng lên giãy giụa dưới nền nhà. Mọi người xúm vào vực cô ngồi dậy. Kì lạ thay cô vung tay một cái tất cả dạt hết ra ngoài, không ai có thể giữ tay chân cô được. Hết khóc lại cười khanh khách rất ghê rợn.

Bỗng cô lao xuống bếp hất tất cả đồ cúng, xôi oản gà vịt rơi tung tóe. Cả nhà kinh sợ không ai dám tới gần, khi thấy cô cầm con dao bầu lăm lăm trong tay, mắt long sòng sọc rất dữ tợn.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới

Hồn ma báo ân

Chó ma

Hội ngộ dưới đêm trăng

Miếu hoang đồng Mả

Bình luận mới