Trang chủTruyện maLò gạch hoang

Lò gạch hoang

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Ông nội tôi làm nghề bốc thuốc gia truyền. Nghe nói nghề bốc thuốc có từ thời cụ tổ của dòng họ tôi. Cụ tổ ngày xưa nghèo đi ở cho một gia đình người Tàu. Gia đình họ trải nhiều đời làm thầy lang danh tiếng khắp vùng, sau này con cháu sang nước Việt vẫn giữ được nghề của tổ tiên truyền lại. Thấy cụ tổ tôi thông minh sáng dạ, lại thật thà, chất phác, giàu lòng thương người nên họ truyền nghề để sau này kiếm kế sinh nhai.

Trải qua nhiều đời, tới ông nội tôi vẫn giữ được nghề gia truyền. Khắp vùng đều nghe danh tài đức của ông tôi. Không những chữa khỏi nhiều bệnh hiểm nghèo, mà gia đình nào có hoàn cảnh khó khăn ông đều dang tay cứu chữa, có khi không lấy tiền thuốc. Ông thường bảo nghề bốc thuốc không phải để làm giàu, mà đem tài năng của mình cứu người. Bất cứ hoàn cảnh nào, trong khả năng của mình đều phải hết lòng chữa trị, như thế mới là một lương y.

Không giàu sang về vật chất, nhưng ông tôi giàu tình người, khắp vùng ai ai cũng quý mến, kính trọng. Con cháu học gương ông đều hiếu nghĩa, ngoan hiền. Làng trên, xóm dưới luôn lấy gia đình ông tôi làm gương răn dạy con cháu.

Năm ấy ông tôi đã hơn 80 tuổi. Già yếu nên việc bốc thuốc dần chuyển sang cho bố tôi làm. Chỉ những bệnh tình hiểm nghèo khó chữa lắm ông mới trực tiếp bắt mạch, cắt thuốc.

Bố tôi là con cả, nên ông bà ở chung với gia đình tôi. Nhà tôi 5 gian, rộng rãi, ông chọn gian cuối bên trái làm nơi uống trà, đọc sách.

Một buổi tối nọ ông thức rất khuya, do mới mượn được một quyển sách đông y quý hiếm, nên ông miệt mài đọc quên cả thời gian.

Bỗng ông nghe ngoài ngõ có tiếng chó sủa liên hồi, ông cất tiếng gọi bố tôi:

– Quang con ra ngoài xem, có chuyện gì mà chó sủa dữ vậy.

Bố tôi đang ngủ, choàng dậy cầm chiếc đèn bão đi ra cổng, lát sau quay vào:

– Không có gì bố ạ, chắc có người đi ngang qua nên chó nó sủa hóng vậy thôi. Khuya rồi bố đi ngủ thôi.

– Sách hay quá, để bố đọc nốt vài trang này rồi nghỉ. Nể lắm người ta mới cho mượn đấy – Ông tôi vừa nói vừa cắm cúi ghi chép những ý hay cần lưu lại.

Một chặp sau, chó lại sủa dồn lên như thể chúng xua đuổi người hoặc vật gì đó đang vào cổng nhà tôi.

Bố tôi bực mình vội bật dậy cầm gậy khua bầy chó, bắt mỗi con nằm một góc:

– Không có gì cả mà cũng sủa om lên, nằm im hết nào – Bố tôi cáu kỉnh quát lũ chó.

Nằm im được độ 10 phút, chúng lại đồng loạt nhổ dậy xông ra cổng, cắn rát rạt, gầm gừ dữ dội hơn lần trước.

Ông tôi cau mày, đặt quyển sách xuống, tay cầm đèn, tay chống gậy bước ra sân. Ông thấy loáng thoáng có bóng người ngoài cổng.

– Thằng Quang mắt mũi thế nào không nhìn ra, rõ ràng có người chó nó mới sủa – Ông lẩm bẩm một mình.

Tiến lại gần cổng, ông giơ đèn lên, thì ra là một bà lão, mặc áo gụ, vấn khăn mỏ quạ trên đầu, gật đầu lễ phép chào:

– Chào thầy ạ.

– Chào bà – Ông tôi đáp – Đêm hôm khuya khoắt thế này, bà đến đây chẳng hay có việc gì thế.

– Thưa thầy, chẳng là con dâu tôi bị bệnh cả mấy ngày nay, chữa chạy đủ loại thuốc mà chả bớt. Tối nay nó đau dữ quá, tôi liều đến gõ cửa kêu cầu thầy nhủ lòng thương mà cứu lấy cháu nó.

Làm thầy thuốc nhiều năm, ông tôi đã gặp nhiều những trường hợp nguy cấp, nửa đêm, gà gáy họ vẫn tới gõ cửa kêu cầu như thế này. Chẳng quả giờ giấc, đường xa, ông tôi xách tráp đi ngay. Giờ tuổi cao, nhưng trường hợp đêm hôm thế này ông thường sai bố tôi đi thay.

– Được rồi, để tôi gọi cháu Quang dậy, theo bà tới nhà.

Bà lão ngần ngừ rồi nói:

– Cháu nó bệnh hiểm nghèo chắc phải thầy cứu mới qua khỏi. Mong thầy rủ lòng thương giúp cháu nó một phen. Gia đình tôi cả đời không quên được ơn này.

Ông tôi cười xòa:

– Cháu Quang bốc thuốc cũng mát tay, chẳng kém gì tôi, bà cứ yên tâm. Tôi giờ già yếu, đi lại khó khăn lắm.

– Cháu nó nghe tiếng thầy từ lâu, chỉ mong được gặp thầy. Thầy cố gắng giúp với ạ, nhà tôi cũng gần đây thôi.

Ông tôi thoáng chút tần ngần, nhưng nghĩ gần đây thì mình có thể cố đi được. Cứu người là quan trọng, người ta khẩn khoản như thế, lẽ nào mình làm nghe.

– Bà đợi tôi một chút – Nói xong ông vào nhà sửa soạn một số vật dụng, rồi quay ra đi theo bà lão.

Đường làng vắng lặng, nhà ven đường đều đã tắt đèn đi ngủ, bóng bà lão bé nhỏ, còng lưng tập tễnh đi phía trước, ông cầm đèn bão và tráp bước theo sau.

Vòng vèo qua sân đình, ao làng tiến thẳng ra cánh đồng. Chợt bà lão dừng lại chỉ tay về phía trước.

– Nhà có ánh đèn là nhà tôi đấy ạ.

Ông nhìn theo hướng tay chỉ, thấy xung quanh đồng lúa rộng lớn, có một ngôi nhà còn đang thắp đèn.

Đi thêm một đoạn thì tới. Ngôi nhà gạch 3 gian khá bề thế, cửa nhà mở toang, bên trong 2 đèn được thắp sáng trưng, soi rõ một người thanh niên đang ngồi mép giường, bên cạnh một phụ nữ quấn chăn, gương mặt tái nhợt.

– Hai vợ chồng nó đang chong đèn đợ thầy đấy ạ – Bà lão vừa nói vừa đẩy cửa rộng ra – Cháu nó là con trai tôi, từ ngày vợ bị bệnh nó cứ phải trông nom suốt đêm như thế, tội lắm.

Ông tôi nhìn quanh một lượt. Nhà này ước chừng xây cũng khá lâu, nhưng đồ đạc được sắp xếp gọn gàng, tinh tươm. Nhìn trang phục ăn mặc, tranh treo tường, vật dụng trong nhà chứng tỏ gia chủ cũng thuộc hàng khá giả. Nhưng sao không ở trong làng mà ở ngoài đồng như thế này.

Bất giác người con gái rên khe khẽ.

– Em ráng chịu thêm tí nữa, có thầy Quân tới rồi, thầy giỏi nức tiếng vùng này, em yên tâm đi – Tiếng người chồng nhỏ nhẹ vỗ về.

Ông tôi vội vàng nắm tay bắt mạch cho cô gái. Độ chừng vài phút ông tươi cười bảo:

– Bệnh này đơn giản thôi, do nhà mình vội vàng cho cháu uống lung tung nhiều thứ thuốc quá, không đúng bài nên nó phát ra nặng thêm thôi. Tôi cắt tạm ba thang, uống trong ba ngày là bớt. Sau này cứ hầm gà với thạch thất, cho cháu ăn đều là hồi phục.

Cắt thuốc xong, bà lão lại dẫn đường đưa ông tôi về tận cổng mới lễ phép cảm ơn rồi ra về.

Vài tháng sau không thấy bà lão đó quay lại. Ông tôi chắc mẩm bệnh con dâu bà ấy đã khỏi rồi.

Một tối trăng rằm, ông kê chõng tre ra sân ngắm trăng uống trà, thỉnh thoảng bật một vài hơi điếu cày, nhả khói mơ màng. Gió từ sông thổi vào phe phẩy các tàu lá chuối.

– Vào ngủ đi ông, khuya rồi – Bà tôi từ trong nhà nói vọng ra.

– Trăng hôm nay đẹp quá, trời trong vắt không một gợn mây, tôi ngắm mươi phút nữa rồi vào.

Đêm trăng sáng nào ông cũng ngắm trà thưởng nguyệt như vậy. Những lúc ấy ông ngẫm nghĩ viết một vài tứ thơ. Thơ làm ông khá hay, thường được đọc trong các buổi sinh hoạt người cao tuổi của làng.

Bỗng ông thấy tiếng chó lao xao ngoài đầu hẻm, rồi dồn dần vào ngõ. Ông nhác thấy từ xa có bóng người thập thò ngoài cổng.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới

Hồn ma báo ân

Chó ma

Hội ngộ dưới đêm trăng

Miếu hoang đồng Mả

Ma trong khu nội trú

Bình luận mới