Trang chủTruyện maHồn ma báo ân

Hồn ma báo ân

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Chị về cái làng này thấm thoát đã hơn hai năm. Lấy chồng, ở với nhau hơn chục năm trời nhưng không có con. Bốc thuốc nam, thuốc bắc đủ chỗ nhưng chẳng đêm lại kết quả gì. Chồng chị làm bên khai thác đá cho nhà máy xi măng. Một lần cài kíp phá đá, chạy không kịp bị đá văng trú đầu, đi cấp cứu được vài ngày thì mất. Thế rồi chị làm đủ nghề, lang thang vất vưởng kiếm sống qua ngày.

Ai thuê gì làm nấy, thời gian rảnh chị đi thu lượm ve chai khắp hang cùng ngõ hẻm.

Một lần đến làng Hữu Vĩnh này, thấy việc lượm ve chai cũng khá nên chị ở hẳn đây. Chị xin người ta ở nhờ cái nhà kho bỏ hoang cạnh đồng Mả. Làng này lễ hội quanh năm, du khách thập phương kéo vè tấp nập. Vì thế những chai lọ, đồ phế thải người ta vứt dọc lối đi, chị đi lượm về bán cho vựa ce chai cũng đủ sống. Nhà kho bỏ hoang, thấy chị nghèo khó ở đó, chính quyền cũng thông cảm không ai nhắc nhở đến. Có những lúc thấy chị lủi thủi côi cút, dân làng xung quanh cũng thương, co gì ngon họ cũng gọi chị đến lấy về ăn. Khi thì vài củ su hào, lúc bát canh cá. Người dân làng Hữu Vĩnh hiền hậu, người ở xa tới họ không kì thị, ngược lại còn đùm bọc, che chở. Chị đi nhiều nơi nhưng thấy cảnh vật con người ở đây dễ mến nhất.

Những ngày lễ hội chị ra bến đò bán mấy thứ lặt vặt cho du khách: Bó nhang, vàng mã, oản ngũ sắc…những thứ họ vào đền chùa lễ hay dùng tới. Sau đó lại đạp lọc cọc tren chiếc xe đạp cũ kĩ với bao tải rách đi lừng quanh làng thu lượm ve chai. Nhiều nhà khá giả, họ cho vào thu lượm, cho không, không tính tiền.

Chị nhặt nhạnh nhưng thứ có thể đem bán được, rồi tiện tay quét dọn nhà cửa, sắp xếp đồ đạc gọn gàng cho học, họ quý lắm.

Khi nào nắng nóng, nhất là các buổi trưa hè, chị lại vào chùa trên núi Tiên Mai nghỉ ngơi. Chùa năm triền núi, dốc lên thoai thoải, sân chùa có một cây bồ đề cổ thụ, tỏa rợp bóng mát. Chùa hướng ra sông, gió từ sông thổi vào mát rượi.

Một lần chị thu gom được khá nhiều phế liệu, ngang qua chùa, chị lại dừng chân nghỉ mát như mọi khi. Chi dắt xe vào dựng ở cổng chùa, chợt nghe có tiếng khóc oe oe đằng sau cánh cổng. Tiến lại gần xem thì chị thấy một đứa bé đỏ hỏn được đặt trong đống tã lót đang giãy đạp, mặt đỏ ửng lên.

Chết thật, ai sinh con mà không nuôi nấng lại để ở cổng chùa thế này. Chị thầm nghĩ.

Nhiều người sinh con ra, vì một lí do nào đó, thường là những cô gái chửa hoang, không muốn nuôi con, không muốn ràng buộc để còn làm ăn, hoặc lấy chồng. Họ thường bỏ con ở cổng chùa, để các nhà sư thấy tội nghiệp đem về chùa nuôi. Chị thầm nghĩ, mình cũng chả con cái, đem về nuôi.

Nó là một bé gái kháu khỉnh, dễ thương. Chị ôm đem về. Từ đấy, bên cạnh việc thu lượm ve chai, chị dò hỏi những ai đang nuôi con bú, lân la tới xin sữa đem về nuôi cái Bống, chị đặt tên cho nó là vậy.

Ngày tháng trôi qua, chẳng mấy cái Bống đã hơn bốn tuổi, suốt ngày bi bô với mẹ. Có nó, gian nhà kho hiu quạnh bỗng trở lên vui tươi hơn. Mấy bà hàng xóm, cứ rảnh lại chạy sang bế nó, có đồng quà tấm bánh nào cũng để giành cho Bống.

Năm 6 tuổi thì Bống đi học lớp Một, chị đặt tên khái sinh cho nó là Kim Thư. Thư học rất giỏi, từ đấy năm nào nó cũng đạt danh hiệu học sinh xuất sắc. Chị mừng lắm. nó là nguồn an ủi cho cuộc sống cơ cực, vất vả của chị.

Lần nào đi học về Thư cũng ríu rít kể chuyện trường lớp cho mẹ nghe. Hai mẹ con quấn quýt, đùm bọc yêu thương nhau.

Thấm thoát Thư đã bước vào lớp 4. Nó cao lớn, ngày càng xinh đẹp hơn. Nó có khiếu múa hát rất hay, được nhà trường tuyển vào đội văn nghệ.

Đợt ấy vào dịp Trung thu. Trường Thư chuẩn bị tổ chức đêm rước đèn, đón trăng. Buổi tối Thư phải lên sân trường tập văn nghệ. Một tối từ trường về nó kể với chị:

– Mẹ ơi, tối nay con đạp xe về, lúc qua miếu đồng Mả con thấy có người cứ đi theo đằng sau con.

Chị giật mình:

– Mai con bảo cô giáo tập văn nghệ vào buổi khác đi, đêm hôm nguy hiểm lắm.

– Sáng học chính khóa, chiều phụ đạo, không có thời gian tập ban ngày đâu mẹ. Chỉ có thể tập vào đêm thôi.

– Thế thì cứ tầm chín giờ mẹ đạp xe lên đón. Tập xong con cứ ở sân trường chờ mẹ nhé.

– Vâng, bình thường con vẫn đi về cùng cái Hoài, bữa nay nó bị ốm, con phải đi một mình. Khi nào nó khỏe lại thì mẹ không phải đón con nữa.

Tuần Thư tập văn nghệ ba tối. Tối nay, chị lên trường khá sớm, con tập chưa xong chị ngồi đợi. Sân trường sát bờ sông Đáy, gió đêm thổi vào mát lạnh. Sau một ngày vất vả giờ có giây phút thảnh thơi, chị thấy cuộc đời thật hạnh phúc, chị cầu chỉ cần như thế này thôi, chẳng mơ ước hơn.

– Mẹ, đi về thôi – Cái Thư vừa gọi, vừa nhảy chân sáo ra chỗ chị ngồi – Hôm nay tụi con tập tốt, cô giáo cho nghỉ sớm.

– Thế vài hôm nữa còn tập không? Chị hỏi.

– Không mẹ ạ, cô bảo ổn rồi, tuần sau diễn. Tối nay là buổi cuối.

Hai mẹ con lên xe về nhà. Đi được một đoạn, cái Thư lay vai chị, thì thào:

– Mẹ ơi, con lại thấy có người đi theo sau lưng.

Dừng xe, ngoảnh lại:

– Mẹ có thấy ai đâu?

– Con vừa thấy có người từ miếu bước ra đi phía sau. Khi mẹ dừng xe lại thì biến mất. Kì lạ thật.

Sáng hôm sau cái Thư bỗng trở sốt, không đi học được. Chị tới nhà ông Đông, ông ấy trước là y sĩ trong quân đội, người trong làng ai ốm đau đều nhờ ông tiêm hoặc cho thuốc. Ông Đông đưa cho chị 1 vỉ thuốc 6 viên, dặn sáng một viên, tối một viên, chỉ ba ngày là khỏi.

Thư uống thuốc đều đặn 3 ngày vẫn không bớt. Người lúc nào cũng nóng hầm hập. Ông Đông đến tận nhà thăm khám, rõ ràng là sốt thường, không có biểu hiện gì khác. Ông bảo:

– Giờ nhà chị cho cháu uống thêm 2 ngày nữa. Nếu vẫn còn sốt thì đưa cháu đi viện. Thuốc tôi cho là loại tốt, cảm sốt soàn thế này là khỏi ngay. Sao lạ vậy không biết nữa.

Hai ngày sau Thư vẫn không khỏi. Chị đưa nó lên viện tuyến huyện. Từ lúc nhập viện nó như trở nặng hơn, có lúc nằm mê man không biết gì. Chị hoảng quá kêu cầu các bác sĩ cố gắng giúp đỡ. Họ bảo sốt nóng thế này, họ làm hết cách rồi, cứ kiên nhẫn chờ đợi đừng sốt ruột lo lắng.

Một buổi chiều bỗng cái Thư tỉnh dậy, mở mắt ngó quanh. Chị mừng quá lao đến ôm chầm nó:

– Ối giờ ơi, may quá, con tôi tỉnh lại rồi.

– Mẹ ơi, mẹ có thấy cô ấy không? Giọng thều thào, yếu ớt Thư cất tiếng hỏi.

– Cô nào con, mấy cô y tá hả con?

– Không, cái cô mặc áo màu xanh dương ấy.

– Làm gì có ai đâu, phòng này chỉ có mỗi mẹ con mình thôi.

– Vừa nãy con thấy có cô đến bên giường con nắm tay con kéo đi.

– Con nằm mơ thôi, con nằm li bì mấy ngày nay rồi, mẹ lo quá.

– Không phải mơ đâu mẹ, con thấy mấy lần luôn. À, con nhớ ra rồi, cái cô này giống y người đi theo con ở đoạn miếu đồng Mả ấy mẹ ạ.

– Ốm đau hay mộng mị lung tung ấy mà, cố ăn tí cháo cho lại sức đi con.

Nuốt mấy thìa cháo xong Thư lại nằm xuống thiêm thiếp.

Tầm độ 10 giờ tối, bỗng Thư vùng ngồi bật dậy, thu mình ở góc giường nói lớn:

– Cháu không đi đâu, cháu ở với mẹ cháu.

Chị hớt hải chạy tới:

– Gì thế con?

– Con lại thấy cái cô ấy đến nắm tay kéo con đi. Đấy, cô ấy vừa ra khỏi cửa.

Thư chỉ tay ra cửa phòng bệnh. Chị nhìn theo nào có thấy ai:

– Con nghỉ ngơi đi, ốm sốt mê sảng thôi mà. Có ai đâu chứ.

– Không mẹ ạ, lần này cô ấy đến không còn nhẹ nhàng như trước mà dữ dằn trông sợ lắm mẹ ạ. Cô ấy bảo nội trong ba ngày nữa, không đi cô ấy cũng bắt con đi.

Chị ôm con vào lòng an ủi cho nó bớt sợ. Ốm đau sinh ra ác mộng mà thôi, chị nghĩ thế.

Từ hôm sau Thư trở bệnh nặng hơn, luôn mê sảng, lẩm nhẩm trong miện như đang nói chuyện với ai đó, thỉnh thoảng co giật quằn quại đau đớn.

Càng về đêm cơn bệnh càng nặng, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, dù khí trời vào mùa này mát mẻ.

Các y bác sĩ hội ý, quyết định đưa Thư lên tuyến trên vì ở đây họ hết cách. Không chuẩn đoán ra bệnh gì, các loại thuốc hạ sốt đều không có tác dụng. Đêm đó họ đưa mẹ con chị lên xe cấp cứu, kèm theo một cô y tá.

Chị thức trắng nhiều đêm trông con, giờ mắt nhíu lại ngủ gật gà trong xe. Bỗng chị giật mình nghe tiếng cô y tá:

– Bác tài chạy nhanh lên, cháu nó có vẻ thở yếu lắm.

Choàng tỉnh dậy chị nắm tay con, hơi thở nó thoi thóp, mạch cổ tay yếu dần.

– Ối con ơi, con cố lên sắp tới bệnh viện rồi.

Chiếc xe cấp cứu phóng như bay trong đêm khuya. Khi tới viện tuyến trên đã gần 3 giờ sáng. Họ tức tốc đưa Thư vào phòng cấp cứu. Chị ngồi ngoài cồn cào gan ruột lo lắng.

Độ hơn tiếng đồng hồ sau, có một bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra, đến bên cạnh chị:

– Chị ạ, chúng tôi làm hết sức nhưng cháu không qua khỏi.

Chị thấy đất trời quay cuồng trước mắt, ngã khụy xuống bất tỉnh.

Bà con lối xóm, bạn bè thầy cô kéo đến kín sân kho khi hay tin Thư mất. Ai cũng xót thương, con bé hiền lành, xinh xắn, giỏi giang mà số phận trớ trêu phải sớm lìa xa cõi đời. Chị khóc ngất lên ngất xuống trước xác con cứng đờ tím tái.

Đưa tiễn Thư ra cánh đồng, chị trở về góc nhà kho thẫn thời như người mất hồn. Dù nó không phải là con do chị đẻ ra, nhưng nó là niềm vui, niềm an ủi lớn nhất trong cuộc đời khổ hạnh của chị. Mất nó chị đau khổ tận cùng, hụt hẫng trống trải. Phải hơn tháng sau chị mới dần lấy lại cân bằng. Chị lại đeo bao tải trên xe lóc cóc thu lượm ve chai.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới

Hồn ma báo ân

Chó ma

Hội ngộ dưới đêm trăng

Miếu hoang đồng Mả

Bình luận mới