Trang chủTruyện maHội ngộ dưới đêm trăng

Hội ngộ dưới đêm trăng

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Bảo ngả người ra thành ghế vươn vai hít thở khí trời trong lành. Chiếc xe khách đang lăn bánh trên đèo Sông Pha, núi đồi trập trùng đường đèo uốn lượn, phong cảnh thật hữu tình, ngoạn mục. Hôm nay Bảo đi du lịch cùng với khoa Văn Sử, có cả thảy hai mươi ba người. Bảo không ở khoa này, anh là Bí thư Đoàn trường, các khoa đi tham quan thường mời anh đi cùng.. Công tác Đoàn cũng rảnh rỗi, công việc Bảo thường giao hết cho sinh viên. Tụi trẻ rất năng động, nhiệt huyết, không việc gì chúng không làm được, Bảo chỉ định hướng, còn chúng tự giác cắt cử nhau, việc rất trôi chảy. Năm nào Đoàn trường của Bảo cũng được Tỉnh đoàn tặng bằng khen Đoàn trường vững mạnh xuất sắc.

Đợt này Bảo tham quan Nha Trang, cũng nhân dịp để anh tìm một vài khách sạn, địa điểm ưng ý chuẩn bị cho tuần trăng mật của mình, một công đôi việc. Hai tháng nữa Bảo sẽ tổ chức đám cưới với Minh Thư, cô hiện quản lí khách sạn mang tên cô nằm ở vị trí đẹp nhất khu Hòa Bình, Đà Lạt. Hai người quen nhau được hơn một năm. Minh Thư sinh ra và lớn lên ở Đà Lạt, gia đình cô tới vùng đất này từ rất lâu, nhà cô ở Thái Phiên, bố làm công chức nhà nước, mẹ ở nhà quản lí trang trại hoa hồng vài ha lớn nhất nhì Đà Lạt.

Minh Thư học Khoa Tiếng Anh ở Trường Đại học Sư phạm Sài Gòn, cô học xuất sắc được nhà trường tuyển thẳng học thạc sĩ với ý định giữ lại làm giảng viên của trường. Tuy nhiên học xong cô có nguyện vọng về giảng dạy ở Đà Lạt, một thành phố gắn liền với tuổi thơ của cô. Về công tác được vài năm, cô nghỉ ngang trở về quản lí khách sạn. Bố mẹ cô già yếu, gia đình lại chỉ có mình Minh Thư, nên dù yêu thích công việc giảng dạy cô đành trở về tiếp quản công việc gia đình.

Bảo quen Minh Thư trong thời gian cô giảng dạy tại trường, nhưng hai người chỉ chính thức yêu nhau khi cô thôi giảng dạy.

Nghĩ tới Minh Thư bảo bất giác bật cười. Minh Thư xinh đẹp, giỏi giang lại con nhà giàu có, cô được rất nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng rồi phải đổ gục trước trước sự chinh phục của của Bảo. Anh không nhớ nổi đã trải qua bao nhiêu mối tình, đồng nghiệp phải ghen tị cái số đào hoa của anh. Bảo cao, trắng trẻo, gương mặt thanh tú được tô điểm thêm cặp kính vận rất thư sinh. Anh hát hay, có tài đàn ghi ta rất đỉnh. Chỉ cần nghe anh đàn hát là đã đủ mê mẩn rồi. Đã vậy anh làm phong trào Đoàn thường dẫn chương trình văn nghệ của trường. Giọng nói đầm ấm, cử chỉ nho nhã làm bao nữ sinh chết mê chết mệt.

Bởi thế mà anh thay người yêu như thay áo, cứ mỗi một năm anh lại cặp với một cô sinh viên. Khóa nào mới nhập trường, cô nào xinh nhất khóa đều qua tay Bảo, năm sau có khóa mới, anh lại dứt áo với người cũ, ôm ấp hoa khôi của khóa mới. Cho nên giờ ai hỏi anh đã yêu bao nhiêu cô gái rồi thì anh chịu. Việc chinh phục các cô sinh viên xinh đẹp, nó như là sở thích của anh. Người ta có ghen tị cũng phải thừa nhận rằng ở anh có sức hút với phái nữ cực mạnh: Đẹp trai, hát hay, đàn giỏi, ăn nói lưu loát duyên dáng, năng động trong các phong trào bề nổi. Các cô nữ sinh biết yêu anh chàng đèo hoa này sẽ không bền cững, anh ta như con bướm đậu bông này hút nhụy, mai lại sang bông khác, không chung tình như vẫn lao vào như thiêu thân.

Bảo công hơn 20 năm trong ngành, anh đã ngoài 40 nhưng chưa nghĩ khi nào sẽ cưới vợ. Anh vẫn đam mê chinh phục các nữ sinh tươi trẻ, non tơ. Liên tục thay đổi khẩu vị yêu đương như thế chẳng phải thú vị hay sao, anh vẫn luôn quan niệm như thế. Chỉ đến khi gặp Minh Thư anh mới bắt đầu nghĩ đến việc lấy vợ. Ở Minh Thư hội đủ tất cả những gì tuyệt vời nhất: Xinh đẹp, nết na, trình độ cao, con nhà gia giáo, giàu sang, quý phái. Cái hay là Minh Thư lại không biết và không để ý gì đến tình trường đầy chiến tích của anh. Cô yêu anh say đắm, mê mệt trước giọng ca, tiếng đàn và vẻ hào hoa, lãng tử của anh. Đáng nhẽ trong chuyến này anh mời Minh Thư đi theo, để cả hai cùng lựa chọn địa điểm cho tuần trăng mật sắp tới, nhưng cô rất bận, cho anh toàn quyền lựa chọn.

Xe đã ra khỏi đèo Sông Pha, khí trời bắt đầu nóng dần lên không còn cái hơi sương lành lạnh của cao nguyên nữa. Bảo mở toang của kính xe, đón làn gió mát bên ngoài thổi vào.

Đến gần trưa xe cũng tới Nha Trang. Cả đoàn nghỉ ngơi tại khách sạn Tuyết Nhung, phòng đã được đặt từ trước. Trong đoàn chỉ có Bảo đi một mình, các giảng viên khác đều đem theo người thân, người kèm theo chồng, vợ; người kèm con nhỏ. Vì thế anh được ưu tiên ở một mình phòng đơn. Xếp đồ vào tủ, anh ngả người xuống giường êm ái nghỉ ngơi. Anh bật Zalo nhắn cho Minh Thư: Anh xuống tới nơi rồi. Minh Thư nhắn lại: Nhớ mua quà phố biển cho em đấy. Ok, vợ yêu, anh nhắn lại. Chưa cưới nhưng cả hai đã coi nhau như vợ chồng rồi. Họ chỉ còn đăng kí kết hôn và tổ chức đám cưới nữa sẽ trở thành chính thức.

Ăn trưa xong, mọi người được tư do đi tắm biển, mua sắm. Bảo bắt taxi đi tìm một vài khách sạn sang, định vị một vài chỗ ăn uống, vui chơi, để sau này dẫn Minh Thư đi cho tiện. Anh mường tượng tuần trăng mật sắp tới thật thú vị và hạnh phúc.

Buổi chiều cả đoàn cùng xuống tắm biển vui chơi, trên bờ họ đặt sẵn một đĩa lớn ghẹ, sò huyết, mực nướng. Tắm một chút, lên bờ nghỉ ngơi uống bia, ăn hải sản. Bảo không uống được nhiều, chỉ vài lon anh đã thấy lâng lâng, chếnh choáng. Anh về trước mọi người, vào phòng tắm thay đồ, rồi mở điện thoại gửi cho Minh Thư hình ảnh các địa điểm ngày hôm nay anh đi khảo sát xem cô ấy có ưng không:

– Mấy chỗ này em thấy có đẹp không? Anh nhắn.

– Đẹp lắm, anh chọn chỗ nào em cũng ưng hết – Minh Thư nhắn lại.

– Lát nữa anh ra xem lại chỗ này, lần du lịch trước anh đã ghé rồi, ở đó hải sản tươi và rẻ lắm.

– Miễn sao tươi ngon là được rồi anh ạ, giá cả không thành vấn đề, mình đi có năm ngày thôi mà. Anh ăn tối cùng đoàn chưa?

– Anh vừa tắm về, còn sớm mà em, lát anh đi ăn một mình cũng được. Mấy thầy nhậu dữ quá, anh theo không nổi, làm mấy lon mà giờ đã lưng tưng rồi.

– Hic, anh uống yếu thế sao mà tiếp khách tiệc cưới được.

– Lúc ấy vì ngày vui của chúng mình anh cũng ráng em yêu ạ. Thôi nhé, anh đi lang thang tiếp đây.

Bảo bắt taxi đến làng chài cách bãi tắm vài cây số. Lần trước khoa Hành chính cũng thăm quan ở phố này, mọi người tới đây ăn hải sản rất ngon. Anh tới xem liệu chỗ này có phù hợp dẫn Minh Thư đi không. Bữa đó anh thấy người ta đang xây resort cạnh làng chài, nếu bây giờ hoàn thiện thì quá tiện, vừa nghỉ ngơi lại có thể thưởng thức hải sản tươi ngon ở đây. Xuống taxi anh vào một quán cơm ven biển, ăn cho chắc dạ.

Cách vài năm mà nơi này khang trang hẳn lên, khu nghỉ dưỡng đã hoàn thiện, lung linh dưới ánh đèn đêm thật thơ mộng. Ở đây không náo nhiệt, xô bồ hàng quán như chỗ bãi tắm. Trước đây hàng quán tự phát giờ người ta quy hoạch rất gọn gàng, sạch đẹp. Có lẽ họ nâng tầm để phục vụ khách nước ngoài, vì Bảo thấy rất nhiều khách ngoại quốc đang đi dạo trên chơi lối đi ven biển.

Biển về đêm thật đẹp, sống vỗ rì rào vào bờ cát, xa xa những đốm sáng le lói của dân thuyền chài đi đánh cá; những căn nhà nhỏ trong khu resort sang trọng ẩn mình trong những tán phi lao đẹp đến nao lòng.

Bảo tản bộ ven theo lối nhỏ quanh khu nghỉ dưỡng.

– Ôi, thầy Bảo – Bảo giật mình khi nghe tiếng gọi khe khẽ.

Anh quay lại thấy một người con gái đang tươi cười nhìn mình. Dưới tán cây che phủ, ánh sáng lọt qua le lói, anh không nhìn rõ mặt người vừa gọi.

Người con gái tiến lại gần:

– Là em mà.

Bảo cũng tiến lại gần, thấy khuôn mặt cô gái khá quen, anh chưa kịp nhận ra.

– Ai gọi tôi đấy ạ – Anh lên tiếng.

Anh nhíu mày cố nhớ xem là ai. Anh giảng dạy nhiều năm nên sinh viên của trải dài khắp các miền, anh đi lại nhiều tỉnh thành vẫn thường gặp sinh viên cũ của mình. Việc họ nhận ra anh thì dễ, vì anh hầu như không thay đổi, còn anh không nhận ra được. Hàng ngàn sinh viên mỗi khóa, với lại anh cũng không để ý lắm. May ra có một vài đứa gắn bó công tác Đoàn cùng anh mấy năm thì anh còn nhớ, chứ mấy đứa bí thư Chi đoàn các lớp, rồi những sinh viên anh trực tiếng giảng dạy anh chẳng quan tâm. Quá đông với lại anh cũng không có ấn tượng sâu sắc gì, dạy xong là ra về.

– Ủa, em là….Bảo cũng ngờ ngợ, thấy nét quen quen của cô bé này.

– Em là Hà, Thu Hà, thầy quên rồi sao? Cô gái vẫn tươi cười, giọng có vẻ trách móc.

Bảo tiến lại gần hơn nữa, chỗ này ánh đèn tỏa xuống nhiều hơn, ít bị che bởi tán cây bên trên.

– À đúng rồi, Hà ở khoa Sinh đúng không?

– Không ạ. Em Hà ở khoa Văn đây.

Bảo vỗ trán nhẹ một cái. Đúng rồi Hà Văn, anh đã nhớ cô gái này rồi, nhưng nhầm khoa với với cô bé khác, cũng tên Hà mà ở khoa Sinh.

Bất giác anh đỏ mặt ngượng nghịu. Những kí ức anh từ lâu đã lãng quên chợt hiện về như một thước phim chạy vụt qua đầu anh. Cách đây hơn 7 năm, Hà khi ấy là bí thư Chi đoàn Văn K18, Hà đẹp nhất khóa, hát hay múa giỏi. Cô ấy từ miền Trung vào Đà Lạt học. Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào rất dễ thương. Một lần họp Đoàn trường, Hà đã lọt vào tầm ngắm của Bảo. Anh chẳng mấy khó khăn chinh phục. Một cô bé từ quê lên học được giảng viên hào hoa, nho nhã đưa đi chơi vài lần là cảm ngay. Hơn tháng sau Hà đã nằm gọn trong tay Bảo. Lúc ấy Bảo cũng dứt mối tình với Tú, cô sinh viên năm hai khoa Đông phương học.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


Bài trướcMiếu hoang đồng Mả
Bài tiếp theoChó ma

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới

Hồn ma báo ân

Chó ma

Hội ngộ dưới đêm trăng

Miếu hoang đồng Mả

Ma trong khu nội trú

Bình luận mới