Động mả

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Tôi với mẹ vừa về đâu ngõ đã nghe tiếng khóc hờ:

– Ối Công ơi là Công, sao con lại bỏ mẹ mà đi.

Cả hai mẹ con giật mình vì tiếng khóc ấy là của thím Thu, vợ chú Phán, em ruột của bố tôi. Chưa kịp về nhà, hai mẹ con tay xách nách mang đủ thứ mua ở chợ phiên cứ thế chạy sang nhà chú Phán.

Ở bên này đã có khá nhiều người trong họ Nguyễn nhà tôi đã có mặt. Những người già thì chụm đầu vào nhau trao đổi thì thầm to nhỏ, đám Thanh niên đang kê bàn ghế, dựng rạp raast khẩn trương.

– Chuyện gì thế chú Phương – Mẹ tôi hốt hoảng hỏi.

– Thằng công nhà bác Phán vừa bị mất chị ạ – Chú Phương buồn bã trả lời.

– Trời, sáng tôi đi hai mẹ con tôi đi chợ vẫn thấy nó dắt trâu ra đồng mà.

– Vâng, sáng nó ra đồng cho trâu ăn cỏ, nó cắm cọc trâu rồi cùng hai đứa bạn rủ nhau ra sông tắm. Nó bơi ra gần giữa dòng thì đột nhiên cứ chìm nghỉm không tài nào ngoi lên được. Những đứa bạn vội bơi ra túm tóc nó lôi vào. Vào tới bờ thì thấy nó đã tắc thở, chú nó hô hoán người lớn tới giúp sức khiêng thằng Công lên trạm xá, người ta làm hết cách nhưng nó không tỉnh lại. Đưa lên bệnh viện huyện, các bác sĩ kiểm tra một lượt bảo không thể cứu được gia đình đem về mà lo hậu sự. Xe đưa nó về sắp tới rồi, em vội sang đây cắt cử mấy đứa nhỏ chuẩn bị bàn ghế, bắc rạp, mua quan tài. Khi nào người ta đưa nó về thì tiến hành khâm liệm ngay.

Nghe chuyện ai nấy cũng bàng hoàng. Công hơn tôi ba tuổi, nhưng là vai con chú nên gọi tôi là anh, nhà cách nhau 1 bức tường bao, hai anh em chơi với nhau rất thân. Công nhanh nhẹn, hoạt bát, cười nói luôn miệng rất dễ gần. Anh em chúng tôi khi đi cắt cỏ hay chăn trâu cũng đều rủ nhau ra sông tắm. Làng chúng tôi nằm ven con sông Đáy. Sông khá nhỏ, nước trong vắt quanh năm. Gần sông nước chài lưới quanh năm nên làng tôi hầu như ai cũng biết bơi lội. Công bơi rất giỏi, nhiều lần chúng tôi thi bơi sang bờ bên kia, lần nào nó cũng là người sang sớm nhất, trong khi chúng tôi còn đang bì bõm giữa dòng.

Dòng sông hiền hòa, chảy rất chậm, ít vực và xoáy nước như những con sông khác nên chuyện bị đuối nước ở làng tôi rất hiếm khi xảy ra. Vậy mà anh Công có thể chết đuối thì thật kì lạ.

Tầm giữa trưa thì chiếc xe cấp cứu hú còi từ đầu làng về thẳng nhà chú Phán. Lúc này mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi. Rạp đã được căng lên, 6 bộ bàn ghế mượn ở quanh xóm cũng kê ngay ngắn. Bàn nào cũng có 1 ấm trà và vài cái chén, 1 bao thuốc lá, một đĩa trầu cau tiếp khách.

Cờ phướn cắm dọc con ngõ nhỏ cho tới cổng nhà chú Phán. Đội bát âm tài tử của xã cũng đã có mặt. Chiếc xa cấp cứu dừng ngoài ngõ, 4 nhân viên y tế khiêng Công vào nhà, chú Phán đi sau cùng nét mặt chùng xuống buồn bã rã rời. Công nằm trên băng ca được người phủ một chiếc chăn màu xám mỏng kín hết người.

Thím Thu, những đứa em của Công và những người cùng họ đồng loạt khóc toáng lên, kêu gào thảm thiết. Công được mọi người đưa vào phòng kín thay áo mới rồi được khâm liệm vào chiếc quan tài mới mua trên bến Đục.

Tiếng kèn não nề vang lên, tiếng nhị réo rắt như nỗi đau quặn thắt của những người thân, thỉnh thoảng tiếng trống cái tùng tùng dội thẳng vào lồng ngực của nôn nao khó tả.

– Chú Phương đã đi mời thầy về xem ngày giờ di quan và hạ huyệt chưa? Bố tôi vừa ta ca trưa ở xí nghiệp đi vội vào hỏi.

– Em mới cắt chúng nó chuẩn bị được mấy thứ này chưa kịp đi mời thầy anh ạ.

– Thôi được rồi, chú cứ ở đây tiếp khách thay chú Phán, để tôi đi mời thầy – Nói xong bố tôi đạp xe đi ngay.

Làng tôi có khá nhiều họ, nhưng họ Đào và họ Nguyễn là đông nhất, có vai vế và tiếng nói hơn hẳn những họ khác. Bố tôi là trưởng họ, mọi công to việc lớn của cả họ ông đều đứng dựng, đại diện cho dòng tộc quyết định. Tính ông rất cương trực thẳng thắn, quyết đoán nhưng cũng rất gia trưởng, khuôn phép nên cả họ ai cũng nể sợ, hầu như ông nói câu gì không ai dám cãi nửa lời, cứ nhất nhất làm theo dù đúng hay sai.

Cả làng tôi muốn xem ngày giờ tốt xấu, cúng tế giải hạn gì đều đến nhờ ông Quản Bạ làm. Nhà ông làm nghề thầy cũng gia truyền nối từ đời này sang đời khác, không bao giờ truyền dạy cho người ngoài. Nghe đâu đến ông Quản Bạ là đời thức 8 làm nghề này rồi. Ông đọc thông viết thạo chữ Hán. Việc đình chùa, miếu mạo trong làng do một tay ông chỉ đạo, từ việc chọn đất, xay hướng nào, ngày giờ nào đều được ông xem sách kĩ càng rồi mới chỉ dẫn mọi người. Cả làng tôi và vài làng lân cận rất nể trọng ông. Đám cuối, tang gia, xây nhà cất cửa nhà nào cũng nhờ tới ông. Ông giỏi chữ nghĩa lại thông thuộc phong thủy, bùa chú, tướng số, tử vi nên ông được mọi người xem như thánh sống rất mực tôn trọng.

Một lúc sau bố tôi đã chở ông tới. Ông đi thẳng chỗ đặt quan tài, mở nắp ra nhìn vào trong. Ngắm nghía kĩ một hồi rồi ra ngồi bàn uống nước ngẫm nghĩ. Bố tôi ngồi đối diện rót trà, tiếp chuyện.

Ông Quản Bạ thù tay vào túi vải lấy ra một quyển sách toàn chữa Tàu dày đặc, chằng chịt những chữ nhở li ti. Lật giở một vài trang sách nhàu nhĩ, cũ kĩ theo thời gian ông nhìn bố tôi buồn bã nói:

– Nó chưa tới số chết, mạng nó còn lớn lắm, không hiểu sao nó lại chết oan.

– Nghĩ là sao hả cụ – Bố tôi hỏi. Cả làng tôi từ lớn đến nhỏ đều kính cẩn gọi ông Quản Bạ là cụ, thực tuổi ông mới ngoài 60.

Nhấp 1 ngụm trà đặc, với tay nhặt 1 miếng trầu cau bỏ vào miệng nhau rau ráu, một hồi sau ông nói:

– Tướng pháp chỉ rất rõ nó sống rất thọ, không thể chết trẻ được. Nó chết thế này là chết oan bị họ hãm hại. Có thể là do ma quỷ hay thần linh nào đó bắt nó đi, chứ mệnh của nó không phải là chết trẻ.

Làng tôi có 1 ngôi đền gọi là đền thánh Cả, một ngôi chùa dưới chân núi Tiên Sơn, và một ngôi đình ở giữa làng. Tất cả đều rất linh thiêng, chẳng thế mà từ bao đời nay người ta đã gọi làng tôi là đất thánh. Bất cứ sự mạo phạm nào với thánh thần đều phải trả giá rất đắt, có khi là mất mạng.

Thằng Tin con nhà chú Thám ra đình cưỡi lên con chó đá ngoài cổng ngay tối đó về nhà ốm sốt, chạy chữa cũng lễ hàng tháng trời mới khỏi. Ông Hai Mơ đến phiên trực ở đền lấy trộm tiền công đức trong thùng ba ngày sau hộc máu mồm chết, khi chết hai tay nắm chặt mớ tiền ăn trộm giơ lên, người nhà khi khâm niệm phải gỡ mãi mới được. Chú Tưởng khi làm lễ giúp người ta dâng lên thánh ở đền, tay chân còn bẩn chưa rửa đã nắm xôi, đắp oản. Người đi lễ thắp nhang chưa cháy hết một phần ba cây thì ở nhà chú Tưởng lăn đùng ra gào thét dữ dội. Hai tay ôm chặt đầu lăn lộn ở nền nhà một lúc thì tắt thở.

Có thể kể ra hàng trăm vụ đột nhiên bị bệnh tật hay chết kì lạ như vậy. Bởi thế mọi người sống rất tâm linh, tin tưởng tuyệt đối vào thánh thần, không dám mạo phạm gian dối.

– Chắc nó đi chăn trâu, cắt cỏ lại nghịch phá miếu mạo ở chỗ nào đấy, đắc tội với bề trên nên bị quở phạt đây – Bố tôi thởi dài nói.

– Trẻ con nó hiếu động, làm sao mà nhắc nhở hết cho được – Ông Quản Bạ nói – Giờ gia đình cứ làm 2 cái lễ, một cái dâng lên đền, một lễ dâng lên chùa, kêu cầu thần, phật xá tội cho. Giờ đành phải kêu vọng như thế chứ biết làm sao.

Ông Quản Bạ cũng xem sẵn ngày giờ, theo ông giờ động quan là 6 giờ sáng mai, giờ hạ huyệt là 9 giờ. Chết trẻ khỏe ma làm cho cẩn thận không lại mang họ về sau, ông nhắc nhở bố tôi.

Họ Nguyễn nhà tôi rất đông, có bắt cứ công việc gì mọi người đều xúm lại giúp đỡ. Bố tôi cứ như người nhạc trưởng, giao việc cho từng người rất nhịp nhà, chạy việc nên công tô việc lớn nhà nào cũng đều trôi chảy.

Cả nhà chú Phán chỉ ở cạnh quan tài lễ tạ khách viếng, mọi việc đã có người trong họ lo hết.

Sáng hôm sau đúng giờ đã định chiếc quan tài được đưa lên xe tang lăn bánh ra đồng. Nghĩa trang làng tôi nằm cạnh đồng, đi bộ độ hơn 30 phút là tới. Đến nơi, mọi người tề tịu đông đủ vây quanh huyệt mộ. Phải đợi đúng 9 giờ mới được hạ huyệt theo lời dặn của ông Quản Bạ. Huyệt mới được đào hôm qua, sâu gần 2 mét. Gần ruộng nên phía dưới đã có 1 lớp nước mỏng phủ lên dưới đáy.

– Lạ thật, sao vẫn là nó nhỉ – Anh Toàn đúng gần tôi lẩm bẩm.

– Cái gì vậy anh – Tôi nắm tay anh lay hỏi.

– Chiều hôm qua bọn anh đào huyệt, xong xuôi rồi, anh em ngồi nghỉ ngơi chuẩn bị về thì thấy có con cóc nó nhảy vào huyệt. Chính tay anh đã lấy xẻng hất nó ra rất xa rồi, mà giờ lại thấy nó đang ngồi chồm hỗm dưới huyệt kia kìa.

Tôi len lỏi qua đám người đang đứng lố nhố phía trước vào bên trong ngó xuống dưới huyệt. Đúng thật, ở góc huyệt có con cóc khá to, trên đầu lấm tấm những nốt đỏ đang giương mắt lên nhìn mọi người.

Tôi lại len ra chỗ anh Toàn:

– Em cũng thấy nó dưới huyệt, nhưng con khác thì sao, thế nào mà anh lại bảo đó là con hôm qua anh đã hất đi? Tôi hỏi.

– Đúng con đấy đấy. Hôm qua anh lấy xẻng hớt lên nó bị gãy 1 đùi bên phải nên anh nhìn cái là nhận ra được.

– Thế giờ có hất nó ra không hay cứ để đấy anh?

– Không sao đâu, chắc trùng hợp thôi. Giờ hạ huyệt cũng sắp đến rồi leo xuống làm gì cho mất công.

Ba hồi trống thúc lên dồn dập, dây thừng từ từ hạ quan tài xuống huyệt. Tiếng cô Thu khản đặc gào tên con thảm thiết, đứa con trai đầu lòng chỉ trong chớp mắt đã ra đi vĩnh viễn, thật xót xa.

Dân làng đi đưa tiễn về hết, chỉ còn những người trong họ nán lại động viên gia đình chú Phán, đồng thời đốt nhang lên thắp cho những ngôi mộ xung quanh. Cả nghĩa trang ngu ngút khói nhang thê lương tang tóc.

Độ hơn 1 tuần sau, dịp đó đúng giữa tháng trăng rằm. Trẻ con làng tôi đêm trăng thường ra bờ sống hóng mát hay lên sân đình chơi ô quan, chơi chốn tìm. Từng nhóm nhỏ chia nhau ra chơi rộn ra như ngày hội.

Hôm nay 16 trăng mọc sớm đang nhô ra khỏi dãy núi Tiên Sơn tròn vành vạnh, tỏa ra thứ ánh sáng vàng lấp lánh dưới bầu trời không có 1 gợn mây.

Tiếng trẻ nhỏ hò hát reo ca vang vọng khắp đường làng. Ánh trăng quê có sức lôi cuốn thật diệu kì với lũ trẻ con chúng tôi. Chúng tôi có thẻ chơi đùa cả đêm dưới trăng không biết chán.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:

Bài trướcLò gạch hoang
Bài tiếp theoMa trong khu nội trú

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới

Hồn ma báo ân

Chó ma

Hội ngộ dưới đêm trăng

Miếu hoang đồng Mả

Ma trong khu nội trú

Bình luận mới