Chó ma

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Vừa vào siêu thị Bảo Lộc mua vài món đồ cho thằng nhỏ. Thằng nhỏ nhà tôi năm nay 5 tuổi, lần nào tôi đi chơi hay công tác xa, khi về cũng mua cho nó vài thứ linh tinh, mấy thứ đồ chơi mà tụi nhỏ rất thích.

Ra tới cửa thì trời chợt đổ mưa. Đang lớ ngớ thì vó người  vỗ vai:

– Lâu quá mới gặp đấy.

Tôi quay lại thì, thì ra là thằng Minh. Nó cùng học năm cấp 2 với tôi. Tới lớp 9 thì nó không theo học nữa, đi làm công nhân giày da dưới Sài Gòn. Tôi học xong cấp 3 thi vào Sư phạm Đà Lạt giờ làm giáo viên giảng dạy dưới huyện.

– Ồ Minh, đúng là lâu lắm rồi. Giờ ở đâu công việc thế nào rồi?

Đúng là từ rất lâu, hai thằng mới gặp nhau, dễ đến cả chục năm trời chứ ít gì.

– Có bận việc gì không? Ghé qua bên kia làm ly café.

– Ok, mưa gió thế này cũng có về được đâu. Ừ quá đó café đi.

Bên hông siêu thị có quán café nhỏ, hai thằng đội mưa chạy qua.

Bạn bè lâu ngày gặp nhau đủ thứ chuyện. Tôi kể việc học hành thế nào, công tác giờ ra sao. Còn nó giờ đã một vợ và hai thằng con trai. Nó làm công nhân một hời gian, rồi xoay chuyển đủ nghề. Giờ mở quán bida trên Bảo Lộc, cách siêu thị này chừng hơn 3 cây số.

Trò chuyện một hồi thì cơn mưa cũng ngớt. Nó bảo:

– Giờ hè, ông không bận gì, ghé nhà tôi chơi đi.

– Ừ cũng được. Tối nay tôi ngủ nhà ngoại, sáng mai xuống huyện cũng được.

Gia đình vợ tôi trên Bảo lộc. Vợ chồng tôi thì giảng dạy dưới huyện cách Bảo Lộc gần 79 cây.

Đi độ 10 phút thì tới nhà nó. Nhà nó mặt tiền khoảng 7, 8m, phía trước đặt quán bida, phía sau là nơi ở của vợ chồng nó.

– Vợ tôi nó đang ở chợ, để tôi gọi nó nhân tiện mua tí mồi, hai thằng nhâm nhi cho vui.

– Thôi khỏi đi, mất công vợ ông nấu nướng. Để tôi chạy ra quán Nhật Tân bên khu 6, tôi nhậu ở đó rồi, mồi ngon lắm. Hai thằng làm 1 đĩa hấp, với tô nhữ mận là nhòe rồi.

– Ôi, thịt cầy á. Trước tôi ăn dữ lắm, mà giờ bỏ rồi.

Tôi hay nhậu, tuần cũng phải làm đôi ba cữ. Món nhậu khoái khẩu là thịt cầy. Dưới huyện tôi người ta nhậu thịt cầy cũng dữ lắm. Ra quán chậm là hết mồi.

– Ông giờ đi tu à mà bỏ thịt cầy?

– Tu tiếc cái gì đâu. Mà nó là như thế này. À mà thôi, tí tôi kể cho ông.

Ông cứ ngồi đấy để tôi thiết kế mồi cho, vợ tôi nó làm mồi nhanh lắm. Minh nhấc điện thoại lên dạn dò vợ mấy câu, chợ gần, chỉ loáng cái vợ nó về.

Tôi đi làng vòng ngắm nghía hàng quán, nhà cửa của nó một lúc thì vợ nó đã bưng mâm lên.

– Hai anh tiến hành đi thôi kẻo nguội – Vợ nó đon đả mời vào.

– Vào đây ông – Minh vẫn tay tôi vào phòng khách.

Giữa phòng chiếc chiếu trúc đã được trả ra. Một mâm đã được vợ nó đặt xuống, nào dồi trường luộc, cá diêu hồng chiên, đĩa cà pháo muối, tô canh măng.

– Mấy thứ này nhà đã có sẵn rồi, vợ chỉ mua thêm tí dồi trường thôi. Lò mổ này vợ nó quen, ra lúc nào cũng có đồ tươi. Vừa nói Minh vừa khệ nệ bưng hũ rượu thuốc trên tử xuống.

– Ông ngâm thuốc gì trong ấy? Tôi hỏi.

– À, chuối hột ấy mà, chuối rừng chuẩn đấy nhé, uống đỡ đau mỏi. Tốt lắm, tối nào tôi cũng làm vài quai.

– Vợ và các cháu đâu, gọi nó lên ăn cơm luôn.

– Chúng nó dưới phòng ăn, cũng đầy đủ rồi, trên đây tôi với ông liu riu cho nó thoải mái.

Rượu vào lời ra, thôi thì đủ thứ trên đời. Theo lời nó kể thì số nó cũng lận đận, làm gì cũng thất bại, phiêu bạt khắp nơi, mới tới giờ mới yên ổn ở Bảo Lộc. Nó bảo nó làm ăn thuận lợi thì đã có cơ ngơi khang trang dưới Bình Dương rồi. Làm ăn thua lỗ phải bán về trên này, bây giờ khu đất của nó, người ta mở khu công nghiệp cạnh đấy, giá lên chóng mặt, giờ mà bán thì phải cỡ mấy chục tỉ.

Nó trầm ngâm nói:

– Số phận ông ạ. Tôi tin là con người nó có số cả. Tính toán lăn lộn như thế, chẳng đâu vào đâu.

– Ông lại tin vào duy tâm, thất bại lại đổ cho số. Tôi chẳng tin vào số má gì hết – Tôi thủng thẳng đáp.

– Ông chưa gặp, chưa thấy, chứ tôi chứng kiến nhiều chuyện lạ lắm, chẳng giải thích được.

– Vừa nãy ông nói cái vụ bỏ thịt cầy là thế nào? Tôi sực nhé ra vội hỏi.

– Hòi trước tôi cũng là một cây ăn thịt chó. Cả nhà tôi ai cũng khoái món này. Từ bố mẹ cho đến hai đứa em, thằng nam và cái Thảo đấy ông. Vườn nhà tôi rộng, nuôi hàng đàn chó cỏ thả rông. Buồn buồn ông già lại bắt một con làm thịt.

– Thịt chó là nhất rồi, làm được đủ các món. Tôi thì tôi khoái nhất hấp với nhựa mận – Tôi chêm vào.

– Ông già tôi làm món nướng bao phê luôn. Ướp giềng mẻ và vài thứ gia vị, nướng lên thơm phức, tôi cũng học làm theo mà không tài nào giống được. Ông già tôi nấu nướng khéo tay lắm.

– Chắc sau này ông gặp một vị sư khuyên bảo không ăn chứ gì? Nào là chó là con vật thân thiện với con người, ăn chó nghiệp nặng, ăn chó nguyện cầu sẽ mất linh…

Tôi không theo đạo nào cả. Gia đình chị gái tôi, cả vợ chồng con cái đều quy y ở chùa. Tôi nhớ có lần chị gái tôi kể. Lần ấy thằng bé hàng xóm và mấy đứa trẻ sang hiên nhà chị ấy chơi, cả nhà chị lúc ấy đi làm ngoài đồng. Thằng bé hiếu động leo lên cửa sổ, tuột tay, cổ mắt vào dây mành lòng thòng phía trên, vô tình siết chặt lại, những đứa trẻ con gọi người lớn tới thì thằng bé đã tắt thở.

Sợ thằng bé chết ở nhà mình oan hồn nó vất vưởng khó làm ăn, chị tôi phải mời sư thầy ở chùa về làm lễ cầu siêu cho đứa bé siêu thoát, không vất vưởng trên đất nhà chị nữa.

Lúc đầu chi cũng không mê tín, nhưng nghe mấy người hàng xóm kể, để khuya họ ra vườn đi tè (Ở nông thôn, đất vườn rộng rãi, đêm hôm vắng vẻ, nhiều nhà ra đại gốc cây tè, vì nhà cầu thường họ làm ở cuối vườn khá xa), họ thấy có bóng đứa bé cứ nhẩy nhót phía sân nhà chị tôi. Nghe vậy chị cũng thấy sợ nên mua các vật phẩm để làm lễ cầu siêu.

Chị bảo mình mà mời, sư thầy không tới đâu, chị phải nhờ một người trong hội phật tử, giàu có, uy tín thầy mới chịu đấy. Tôi nghĩ quái lạ, đã là sư rồi phải quan tâm người khó khăn mới phải, chứ còn phân biệt thế này thì sư hổ mang à.

Tôi còn nghe nhiều chuyện không hay về vị chủ trì chùa huyện tôi. Ông có xe hơi riêng, điện thoại iPhone đời mới, người ta bảo vào phòng của ông như cung vua, bàn ghế, tủ ỷ, giường chiếu toàn gỗ đắt tiền bóng loáng. Từ những chuyện ấy mà tôi đâm ra không tin, không ưa gì mấy cái vị gọi là sư sãi. Những con người như thế đúng là ô danh của Phật. Đọc báo mới thấy không chỉ ở huyện tôi, nhiều nơi sư chẳng ra sư, còn tham sân si hơn cả người không đạo.

Nên nói đến sư là tôi không có niềm tin gì.

Minh giơ ly lên cụng với tôi, rồi ngửa cổ, ừng một hơi, bật điếu thuốc, hít một hơi dài nó trầm ngâm kể:

– Tôi có đi chùa chiền khi nào đâu mà gặp sư với sãi. Chuyện này tôi nghe tận tai, thấy tận mắt. Có một dạo tôi buôn bán hàng dọc tuyến Bắc Nam. Đợt ấy nhân tiện tôi về quê chơi. Ông chú có cất mái nhà thằng con cả. Hôm ấy có làm thịt con chó để đãi thợ thuyền. Ngoài quê mình khi cây nhà cửa người ta thường làm thịt chó, dân ngoài ấy chuộng món này lắm.

Tôi đến chơi cũng phụ mấy người cùng làm thịt. Con chó mua của làng bên độ hơn chục kí. Cắt tiết vạt lông xong xuôi rồi, bắt đầu đưa vào thui. Một đống rơm lớn đã chuẩn bị sẵn, ngoài ấy chó thui rơm thì ngon khỏi nói rồi.

Bật lửa lên thui chừng 5 phút, bỗng con chó đang trên ngọn lừa vùng dậy chạy ra ngõ, nó chạy cỡ mười mấy mét rồi mới gục xuống. Tất cả mọi người chứng kiến đều kinh hãi. Rõ ràng con cho chết từ lúc cắt tiết, rồi đổ nước sôi cạo lông sạch sẽ. Vậy tại sao nó còng sống được mà vùng dậy chạy. Mọi người sợ hãi đem chôn nó ở góc vườn, không ai dám ăn thịt nó. Hôm ấy nhà ông chú phải làm món khác thay thế.

Ai cũng bảo nó là chó ma chứ không phải thường nữa. Trong khi nhậu người ta còn kể những câu chuyện kì dị về những con chó ma nữa.

Ông Đậu cuối làng kể. Chuyện này xảy ra ở nhà em trai của ông ấy.

Em trai ông tên Sơn. Hôm ấy hai vợ chồng Sơn đi làm đồng, trưa trật mới về, đứa con nhỏ gửi nhà bà nội.

Vừa tới sân hai vọng chồng nghe tiếng một người phụ nữ:

– Giết tôi đi, cho tôi đổi làm kiếp khác.

Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, giọng nói rền rĩ, thỉnh thoảng kèm theo tiếng khò khè khó nhọc. Hai vợ chồng đứng sững lại lắng nghe. Rõ ràng tiếng nói ấy phát ra từ trong nhà. Mà cửa khóa thế này thì ai ở trong đó chứ.

Cả hai rón rén mở cửa, nhẹ nhà, vừa đi vào vừa quan sát. Thận trọng thế thôi chứ nhà có một cửa chính duy nhất, cửa đóng then cài ai ở trong nhà được.

Đi ra góc bếp thấy con chó trắng của nhà, nó ngồi chồm hổm, trên đầu chùm chiếc khăn của vợ Sơn hay dùng bịt mặt khi đi làm đồng. Con chó gục cái đầu xuống, rớt dãi chảy ra từ mõm ròng ròng.

Sợ chó bị dại lao ra cắn, Sơn lấy cây gậy đuổi nó ra, nhưng nó vẫn ngồi lì ở đó. Đánh đuổi thế nào nó cũng không chạy.

Đành để nó ở đấy, hai vợ chồng nấu nướng ăn cơm, rồi đi nghỉ, chiều còn ra đồng làm.

Buổi trưa đang nằm nghỉ, hai vợ chồng lại thấy có tiếng nói vọng ra từ bếp y như lúc đi làm về:

– Giết tôi đi, cho tôi đổi làm kiếp khác.

Sơ rón rén đi thật khẽ nó vào bếp, bỗng Sơn giật bắn người, tiếng nói ấy phát ra từ con chó. Trời đất, chó nói tiếng người. Nó vẫn đều đều ngoắc miệng ra rên rỉ:

– Giết tôi đi, cho tôi đổi làm kiếp khác.

Quá hoảng sợ, nhưng không dám xong vào đánh đuổi nó. Sơn gọi điện cho ông Hai Lãng chủ quán thịt cầy ở cuối làng. Sơn bảo ông đến bắt đem về mà thịt, cho không chứ không bán.

Khi ông Hai Lãng tới đem cái thòng lọng tới thít cổ nó lại, nó ngồi im không giãy giụa. Rớt dãi từ mõm chảy ra lòng thòng, tiếng thở khò khè khó nhọc. Điều kì lạ là từ lúc ông Hai Lãng tới nó không còn nói tiếng người nữa.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới

Hồn ma báo ân

Chó ma

Hội ngộ dưới đêm trăng

Miếu hoang đồng Mả

Ma trong khu nội trú

Bình luận mới