Trang chủTruyện maBệnh viện ma

Bệnh viện ma

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Năm tôi tốt nghiêp y khoa cũng là năm bố tôi mất. Ông ra đi ở tuổi 49, đúng như dân gian người ta thường nói “49 chưa qua, 53 đã tới”. Chẳng hiểu sao câu ấy vận vào rất nhiều người, độ tuổi này đang khỏe mạnh thì bỗng nhiên gặp tai nạn hoặc chết đột tử. Bố tôi chiều hôm ấy làm đồng về, tắm giặt xong, cơm nước như mọi khi, đang tính xem tivi buổi tối thì thấy trong người hơi mệt, ông lên giường nằm nghỉ. Đến sáng hôm sau thấy ông không dậy, mẹ tôi vào xem thì ông đã chết từ lâu rồi, người cứng đờ như khúc củi. Người ta cũng đến kiểm tra nhưng không phát hiện nguyên nhân cái chết, kết luận rằng đây là trường hợp bị đột tử.

Sau này tìm hiểu nhiều tài liệu tôi cho rằng đó là bệnh mà trong y khoa người ta gọi là Brugada. Bệnh này là một dạng loạn nhịp tim không rõ nguyên nhân, bệnh nhân sẽ tử vong ngay tức thì, khó tìm được biện pháp cứu chữa.

Gia cảnh đã nghèo, mất đi người đàn ông trụ cột lại càng khó khăn hơn. Lúc đó tôi chỉ cầm mỗi tấm bằng đi xin việc, trong tay không có một đồng nào. Trong khi bạn bè, đứa thì có người nhà làm to, đứa thì khá giả có tiền lo lót, chúng nó đều đã có việc làm. Đúng là thời buổi kim tiền, không có tiền thì họ chẳng buồn mở hồ sơ ra xem, vứt nó vào một xó không quan tâm, cho dù bằng tôi được xếp hạng giỏi.

Chán nản, tôi nằm ở nhà cả tháng, vì biết có đi cũng không được gì. Mẹ tôi khi ấy ra sức động viên:

– Gắng lên con, bố vừa mất, con phải nghị lực lên. Mẹ ốm yếu quanh năm, chỉ còn con là chỗ dựa thôi. Hay là mẹ bán mấy sào vườn lấy tiền cho con chạy việc?

– Thôi mẹ ạ, con không xin được việc đúng với chuyên thì con sẽ làm việc khác, miễn sao có tiền phụ giúp mẹ.

Tôi mua mấy tờ báo đọc các mục rao vặt để tìm việc. Xem đến hơn chục số báo nhưng vẫn không có việc gì phù hợp. Nhưng việc như tiếp tân, phục vụ hàng quán, siêu thị đa số họ tuyển nữ có ngoại hình ưa nhìn. Một số nơi có tuyển nam nhưng yêu cầu phải khỏe mạnh để làm được những việc nặng.

Tôi lại chán nản nằm dài mở điện thoại chơi game, lướt facebook chat chít giải khuây. Một tối khi mắt tôi đã díp lại vì cơn buồn ngủ kéo đến chợt điện thoại lóe lên báo 1 tin nhắn từ mesenger, tôi vơ lấy máy bật lên. Tin nhắn của cái Thương bạn học cùng lớp Y khoa với tôi: “Vinh, cậu xin được việc chưa?”. Nhắc đến việc làm thì tôi chán ngán đến tận cổ rồi, tôi nhắn lại: “Tớ được đề bạt làm giám đốc rồi, giờ còn hỏi xin việc gì nữa”.

Cái Thương nó gửi một mặt cười nhăn nhở: “Này tớ hỏi thật đấy, nếu chưa có việc tớ giới thiệu chỗ này cho, tớ nghĩ chỗ này chắc cũng không tốn kém chạy chọt gì đâu”.

Tôi gửi nó 1 mặt méo xẹo kèm một tin nhắn: “Cậu đang nằm mơ à, đừng mơ giữa ban ngày thế chứ. Tớ đi mòn mấy đôi dép rồi, không có 1 xấp polime lót tay thì đừng nói chuyện gì”.

“Chỗ này mình nghĩ là không đâu, vì ở vùng rất sâu, hẻo lánh, họ đang thiếu bác sĩ. Chẳng ai chạy tiền mà về nơi đó cả, thế nên tạm thời cậu cứ nên xin ở đó, không phải tốn kém, sau này thì tính sau. Cứ thử xem sao”.

Thấy nó nói cũng có lí, tôi hỏi: “Thế ở đâu”.

Thương gửi cho tôi một đoạn tin nhắn, nội dung cơ bản là: “Bệnh viện Vĩnh Hà cần tuyển 2 bác sĩ đa khoa, 3 điều dưỡng viên, 1 y sĩ”. Thời hạn nộp hồ sơ không có, như thế có nghĩa nộp khi nào cũng được.

Xem trên bản đồ tôi biết được Vĩnh Hà là huyện vùng sâu của một tỉnh Tây Nguyên. Nơi đây chỉ toàn núi rừng trùng điệp hoang vắng. Thôi thì cứ thử một chuyến, vùng sâu xa nào tôi cũng đến được nếu như không mất tiền lo lót. Với tôi không thiếu gì, chỉ thiếu mỗi tiền.

Thương có điểm thi đầu vào cao nhất lớp, kể cả trong 7 năm đại học nó cũng là đứa có lực học nổi trội vì thế nó bầu làm lớp phó học tập. Thương là một trong 7 đứa con gái của lớp tôi. Nó nhỏ nhắn, khá xinh xắn, về ngoại hình thì không mấy ấn tượng nhưng con trai cả lớp ai cũng quý trọng, nể phục. Nó thông minh, hiền thục, hòa đồng và đặc biệt rất tốt với bạn bè. Bố Thương là phó giám đốc sở y tế, mẹ là bác sĩ chuyên khoa 2, có thể nói nó là con nhà nòi. Nhưng Thương luôn thân thiện, hòa nhã, dân dã từ ăn mặc đến lỗi sống. Bất cứ bạn nào cần giúp đỡ về bài tập, hoặc gặp khó khăn gì nó cũng xắn tay giúp đỡ không nề hà.

Có lẽ qua bạn bè, Thương biết tôi là đứa duy nhất trong khóa chưa có việc làm, chính vì thế mà co được thông tin tuyển dụng nó đã báo ngay cho tôi. Tôi thầm cảm phục lòng tốt của nó, không chỉ lo cho bản thân mình, còn quan tâm lo lắng cho bè bạn.

Sáng hôm sau tôi quyết tâm lên đường một lần cuối. Nếu nơi này cũng phải có tiền mới vào được thì tôi đành quay về treo mảnh bằng đỏ của mình trong tủ và đi tìm việc khác, không màng gì đến nghề y nữa.

Mở điện thoại ra đã thấy tin nhắn của Thương gửi tới: “Tranh thủ đi luôn cậu nhé”. Tôi gửi lại: “OK, thanks cậu”.

Đi từ 6h sáng, 4h chiều mới tới nơi. Đường đi đèo dốc ngằn nghòe, uốn lượn, bui đất đỏ ngàu, 2 bên đường là rừng núi hoang vu, ngút ngàn tầm mắt.

Bệnh viện nơi tôi đến khá rộng rãi, khang trang. Phía trước là 1 sân bê tông xung quanh trồng nhiều cây cảnh. 3 dãy nhà 2 tầng nối lại thành hình chữ U, trong lòng chữ U là 1 khuôn viên tiểu cảnh, có nhiều ghế đá cho bệnh nhân ngồi nghỉ ngơi, thư giãn. Là vùng sâu nên có lẽ được nhà nước đầu tư cơ sở hạ tần vì thế bệnh viện một huyện nhỏ như vậy có thể được xem là khá lớn.

Tôi vào văn phòng, tiếp tôi là 1 cô nhân viên trung tuổi, tôi giới thiệu sơ qua rồi đưa bộ hồ sơ cho cô. Nhìn qua hồ sơ 1 lượt, cô bảo tôi cứ ngồi đó đợi 1 lát. Nói rồi cô cầm hồ sơ của tôi đem đi.

Độ 15 phút sau cô quay lại nói: “Cháu cứ đi thẳng theo hành lang này rồi quẹo trái đi thẳng 1 đoạn nữa là tới phòng phó giám đốc, cháu vào đó trao đổi nhé”.

Ngồi trên bàn phía trước có tấm bảng ghi Phó giám đốc là một người đàn ông cao, gầy gò, tóc bạc trắng. Ông ngước mắt trong cặp kính cận dầy cộm, nhìn tôi khẽ cười rồi đưa tay ra dấu cho tôi ngồi xuống.

Ông hỏi han tôi về việc học tập như thế nào, có những thành tích gì, đi xin việc ở những đâu rồi. Tôi có gì kể nấy, không chút dấu giếm. Ông vừa nghe vừa gật gù ra chiều rất thấu hiểu cảnh đi xin việc vất vả của tôi. Cuối cùng ông nói:

– Ngày mai cháu tới nhận việc ở khoa nội. Hồ sơ như thế này là tốt rồi. Thành tích học tập của cháu rất cao, hy vọng sau này cháu sẽ phát huy năng lực của mình trong công việc. Đây là huyện nghèo, là vùng sâu nhất của tỉnh này. Nhiều người đến đây, một thời gian thấy quá khổ, buồn chán lại bỏ đi, nên bệnh viện luôn thiếu biên chế. Mong cháu cố gắn bó ở mảnh đất này.

– Như thế là xong, mai cháu đi làm luôn hả bác? Tôi băn khoăn không biết là đã được nhận vào chưa, hay thế nào, chưa rõ lắm.

Vị phó giám đốc nhìn tôi, nở nụ cười hiền hậu:

– Tôi được ban giám đốc giao làm trưởng ban xét tuyển, tôi nhận hồ sơ coi như là xong rồi. Ngày mai cháu bắt đầu làm việc ở khoa nội, sau 6 tháng tập sự cháu sẽ được xét vào biên chế của bệnh viện.

– Bác nhận là xong rồi đúng không ạ? Tôi sửng sốt hỏi lại.

Phó giám đốc gật đầu. Tôi mừng quá, suýt chút nữa nhẩy cẫng lên. Tôi cảm ơn rồi chào ông ra về. Tôi đi một vòng quanh bệnh viện, ngắm một lượt nơi ngày mai tôi đã được làm việc ở đây, trong lòng lâng lâng sung sướng.

Bệnh viện có rất nhiều phòng khám, phòng ở nội trú cho bệnh nhân. Phòng nào cũng rộng rãi thoáng mát, nhưng bệnh nhân không nhiều, y bác sĩ cũng thấp thoáng vài người. Khác hoàn toàn với những bệnh viện ở thành phố nơi tôi thực tập. Cảnh quan nơi đây khá đẹp, cây cối được chăm tỉa gọn gàng, phía sau trường là ngọn đồi tràm xanh ngắt.

Bây giờ việc của tôi là đi tìm một phòng trọ gần đây. Tôi vui mừng nhắn tin cho Thương: “Cảm ơn cậu nhé, mình được nhận vào làm việc rồi”.

“Thế á, chúc mừng cậu nhé”

“Sau này gặp sẽ hậu tạ cậu nhiều nhiều nha, hihi”

Trong lòng hân hoan, cảm thấy cuộc đời thật đáng yêu, ở đây cũng được, nếu mọi người giang tay đón nhận tôi, thì tôi sẽ cố gắng hết sức không phụ lòng của họ.

Nơi này dân cư thưa thớt, xung quanh bệnh viện chỉ có vài hàng quán bán mấy thứ lặt vặt. Đi mãi tôi mới thấy một nhà trọ chật chội ẩm thấp. Người ta xây để cho người nhà bệnh nhân ở tiện việc chăm sóc.

Lúc tôi đến còn 1 phòng cuối cùng, nhỏ hẹp tăm tối. Có chỗ tối ngủ là được. Tôi ném túi đồ vào phòng rồi kiếm 1 quán ăn ven đường ăn tạm dĩa cơm. Cơm ở đây ngon và khá rẻ, toàn những đồ ăn dân dã nhưng tinh tươm, tươi sống.

Thấy tôi là người lạ, lại trắng trẻo thư sinh cô chủ quán hỏi chuyện:

– Em làm việc trong bệnh viện à?

– Hôm nay thì chưa, mai em bắt đầu làm ở đó ạ – Tôi tươi cười nói như báo một thành tích quá lớn, đáng tự hào của bản thân vậy.

Chị chủ quán nhìn tôi với ánh mắt như có gì đó ái ngại, cảm thương. Lạ thật, đúng ra chị phải chúc mừng tôi mới nhận được việc chứ, hay ít ra ánh mắt cũng phải vui lên chia sẻ niềm vui đang phấn khích trong tôi. Chị có biết tôi lăn lộn mọi ngóc ngách xin việc vất vả như thế nào không. Trong khi đó xin việc ở đây quá dễ dàng đến mức không ngờ, không tốn một xu nào kể cả một ngụm nước trắng. Thôi kệ, tôi cứ ăn đã, đói quá rồi. Tôi đánh vèo hết đĩa cơm, gọi thêm 3 chén cơm thêm nữa cũng hết.

Tôi về phòng trọ tắm giặt xong xuôi cũng đã 7 giờ tối, tôi nằm lăn ra ngủ sau 1 ngày đi xe mệt nhọc, và tâm trạng hiện nay lại vô cùng thoải mái, vì không phải băn khoăn đến việc làm nữa.

Sáng sớm hôm sau tôi lên khoa nội. Bước vào phòng hành chính của khoa tôi đã thấy có 4 người. Vừa thấy tôi một anh thấp, khá mập hỏi ngay:

– Em là Vinh đúng không?

– Vâng ạ – Tôi cúi đầu lễ phép trả lời.

– Hôm qua anh đã được chú Mẫn phó giám đốc báo hôm nay tiếp nhận em vào khoa. Anh là Sung trưởng khoa – Đưa tay về người đàn ông bên cạnh, anh nói tiếp – Đây là chú Xuân phó khoa, tiếp theo là chị Lý điều dưỡng, chị Thanh ý tá.

Tôi bắt tay từng người làm quen. Sau đó anh Sung phân công nhiệm vụ từng người. Ngày hôm nay tôi đi cùng chú Xuân thăm khám một vài người bệnh nằm điều trị nội trú trong khoa.

Công việc rất nhàn nhã, vì cả khoa chỉ có 5 người bệnh nằm rải rác ở 4 phòng, nhiều phòng trống không.

Đến buổi chiều sắm hết giờ hành chính, anh Sung bảo tôi:

– Bệnh viện có khu nội trú cho nhân viên độc thân không có nhà ở. Ban giám đốc bố trí cho em ở phòng thứ hai trong dãy nhà tập thể rồi. Giờ trở về phòng trọ lấy đồ, anh dẫn qua đó để em nhận phòng.

Tôi nhanh chóng vâng dạ, lấy đồ rồi theo anh Sung nhận phòng.

Khu tập thể của bệnh viện nằm sau dãy của khoa ngoại, phía trước là vường thuốc nam của bệnh viện, qua vườn thuốc nam là nhà vĩnh biệt (người ta còn gọi là nhà xác).

Mỗi bệnh viện đều có 1 nhà vĩnh biệt, nơi này dành để đưa những người bệnh nhân tử vong xuống đó, chờ người nhà làm thử tục đưa xác về làm tang lễ.

Khu tập thể có 4 phòng, được đánh số thứ tự ngoài cửa từ 1 đến 4, phòng nào cũng khóa kín cửa:

– Phòng thứ nhất là Tân làm bên khoa ngoại ở, em ở phòng thứ 2, chìa khóa phòng đây anh vừa nhận được từ chú bảo vệ – Nói xong anh Sung đưa chìa khóa cho tôi – Thôi nhé, nghỉ ngơi đi, có khó khăn, thiếu thốn gì cứ báo anh. Anh em trong khoa sẽ giúp đỡ.

– Thế còn hai phòng kia thì ai ở anh?

– Bỏ trống em ạ – Sắc mặt anh Sung thoáng chút biến sắc – Cán bộ, CNV ở đây đều có nhà riêng rồi, chỉ có Tân, và mới vào là em thôi.

Nói xong anh nhanh chóng rồi đi.

Buổi đầu làm việc ở khoa tôi cảm các anh, chị ở đây rất thân tình, nhẹ nhàng, ân cần đúng phẩm chất của nghề thầy thuốc. Dù mới gặp nhưng đã có cảm giác ấm áp, thân thương.

Tôi mở của phòng ra. Trong phòng có 1 giường đơn, loại giường khung innox dùng cho bệnh nhân nằm, 1 tủ cá nhân bằng tôn mỏng sơn màu xanh lá mạ đã hoen rỉ, 1 bàn gỗ cũ kĩ và 2 ghế salo đã sờn rách hết lớp vải bao quanh. Cả phòng mạng nhện chằng chịt, bụi phủ một lớp khá dầy trên các đồ vật. Tôi thầm nghĩ, có lẽ phòng này đã lâu lắm không có người ở. Nhác thấy chiếc chổi đót ở góc phòng tôi quét dọn rồi lau bụi.

Hì hụi lau chùi một lúc, cơ bản mới gọn gàng một tí. Lúc này tôi cũng đã mệt nhoài và đói bụng. Bệnh viện không có cantin, muốn ăn cơm lại phải đi bộ vài trăm mét ra cái quán tôi ăn cơm tối qua.

Chị chủ quán nhận ra tôi, tươi cười hỏi thăm:

– Hôm nay em đã làm việc?

– Rồi chị ạ, bệnh viện không nhiều bệnh nhân lắm nên làm cũng nhàn. Chẳng bù mấy biện viện trên thành phố hồi êm đi thực tập, làm luôn tay không hết việc.

– Em có người quen ở đây hay sao mà biết xin việc ở bệnh viện này?

– Không chị, em được bạn chỉ cho – Uống 1 ngụm trà đá tôi nói tiếp – Tập thể anh chị ở bệnh viện này thân tình và chu đáo quá, em mới tới mà đã cấp cho 1 phòng trong khu tập thể rồi.

Chị chủ quán mặt chợt nhợt ra, ngó quanh thấy chỉ có vài thực khách đang ăn cơm, chị kéo ghế ngồi cạnh tôi nhỏ giọng nói:

– Em ở phòng số mấy?

– Số 2 chị ạ.

Cơ mặt chị giãn ra thờ phào 1 cái nhẹ nhõm:

– Thế cũng được. Nói rồi chị đứng lên đi bới cơm thêm cho khách vừa gọi.

Lạ nhỉ, chị ta có điều gì bí ẩn mà không chịu nói ra. Ngay từ hôm qua, khi nghe tôi nói sắp làm việc ở bệnh viện này, ánh mắt chị có gì đó khác lạ. Hôm nay đột nhiên hỏi số phòng tôi ở với vẻ mặt hốt hoảng?

Ăn cơm xong khi ra tính tiền tôi hỏi chị:

– Ở đấy số phòng có vấn đề gì phải không chị?

– Khi nào có thời gian, qua đây chị kể cho. Em ở phòng số 2 cũng ổn thôi, nhưng nhớ 1 điều là đừng tắm vào đêm khuya và đêm khuya thấy ai tắm cũng đừng ra xem.

Nhận tiền của tôi xong chị vội xuống bếp nấu nướng. Thấy chị khá bận rộn tôi không nài nỉ nữa mặc dù khá tò mò. Mình mới về đây, chân ướt chân ráo, có nhiều thứ mới lạ cần phải tìm hiểu và lắng nghe những người trong vùng này.

Về khu tập thể tôi thấy phòng số 1 đã bật đèn sáng, nhưng của phòng vẫn khóa, có lẽ anh tên Tân ở phòng đó vừa mới về phòng rồi đi chơi.

Tôi nằm trong phòng online, lướt fb trò chuyện với bạn bè, khoe với chúng nó về ngày làm việc đầu tiên xuôn xẻ. Đứa nào cũng cmt chúc mừng, rồi là quá may mắn, thuận lợi. Cái kiểu chúng nó vẫn nói “tay không bắt giặc” – không tốn tiền chạy chọt vẫn có việc làm đường hoàng. Mải vui tới hơn 10 giờ đêm tôi mới tắt điện nằm ngủ.

Căn phòng này lâu không sử dụng, mùi ẩm mốc xộc lên mũi rất khó chịu, tới gần 12 giờ đêm tôi vẫn không ngủ được.

Chợt nhìn qua ô cửa sổ tôi thấy có một bóng đen in hình lên cánh cửa, có vẻ như ai đó đang rình rập tôi. Ở đây có ăn trộm à?

Tôi từ từ nhổm dậy, khẽ đi ra để mở cửa. Dù sao tôi cũng khá tự tin, thời học đại học tôi cũng từng học Thiếu Lâm Phật Gia Quyền, đã đạt hồng đai nhị đẳng.

Tôi định thần nhìn kĩ lại thì bóng đen vụt biến mất. Tôi giật nhanh khóa cửa lao thẳng ra ngoài. Không một bóng người, bầu trời tối đen như mực. Cả khu bệnh viện lác đác vài bóng đèn lấp ló, nhập nhoạng.

Nhìn qua vườn thuốc nam, khu nhà xác trắng toát rờn rợn. Bất giác từ phía phòng tắm của khu tập thể, một bóng đen lù lù đi tới. Tôi lùi lại hai bước thủ thế, căng mắt nhìn qua bóng đên xem bóng đen đó là gì, người hay ma vậy. Nhớ lời chị quán cơm dặn tôi chợt rùng mình. Lẽ nào ma quỷ gì chăng, phải có gì bí ẩn chị ấy mới có vẻ nghiêm trọng như thế chứ. Bóng đen càng gần tôi nhận ra dáng dấp một người đàn thấp lùn, bước đi khập khiễng, nghiêng qua nghiêng lại.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


Bài trướcHồn ma báo oán
Bài tiếp theoMa tử tù

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới

Hồn ma báo ân

Chó ma

Hội ngộ dưới đêm trăng

Miếu hoang đồng Mả

Ma trong khu nội trú

Bình luận mới